Mà bạn cũng phải làm như vậy mới chiếm được sự chú ý của mọi người. Bạn cho là "lố bịch", là vô lý ư? Cái đó là quyền của bạn. Hai tuần sau, đàn gà tàu của bà Druckenbrod vui vẻ cúc cúc và bới đất dưới ánh sáng đèn điện.
Bảy giờ rưỡi; và chịu ca với. Nhưng Dorothy Dix nghĩ khác. xin ông có lòng tốt.
Người Trung Hoa thiệt khôn. Nhưng vấn đề không phải ở đó. Tới mùa hết việc rồi, chúng tôi không có đủ công việc để cậy ông giúp.
Tức thì có thư hồi âm liền, trong đó hai cháu cám ơn "Chú Andrew thân mến" và. Rồi thì: Kẻ nào bắt buộc nghe ai. Nếu tôi theo sự xúc động tự nhiên trong lòng mà chạy tới kiếm ông ta, la lên: "Cái gì lạ lùng vậy? Tự nhiên ông tăng tiền mướn lên 300 phần trăm khi ông biết chắc rằng tôi đã quảng cáo rồi, đã in vé rồi? Ba trăm phần trăm! Kỳ cục không? Điên rồi mà! Không khi nào tôi chịu giá đó đâu!".
Tại sao người phàm như chúng ta lại nghiêm khắc hơn Ngài?. Tôi xin nhắc lại: những phương pháp chỉ trong cuốn này chỉ có kết quả khi nó được áp dụng một cách chân thành, tự đáy lòng mà ra. Tôi nói với ông rằng ông đã chỉ bảo với tôi rất nhiều, và tôi nghe nói mà mê.
Ngôn ngữ ông thiệt lịch sự: ông cho tôi cảm tưởng rằng nếu tôi chịu nhận vinh dự lớn đó, thì tức là ban cho ông một đặc ân". Sau cùng, một ngày tươi sáng tới: một truyện nó viết được người ta nhận đăng. Nếu bạn được dự những phiên tòa đó, nếu bạn nghe được cả trăm những lời chứng của những cặp vợ chồng xấu số đó, bạn sẽ thấy giá trị của những tiểu tiết trong đời vợ chồng.
Dorothy Dix còn nói: "Sự thực hiển nhiên nhất, nhưng ngược đời nhất, chính là chỉ có người trong nhà, thân cận nhất mới nói với ta những lời nhỏ mọn, tục tằn, độc ác nhất". Nhà kỹ nghệ giữ lời hứa và tòa nhà cất xong đúng hẹn. Khôn khéo, lại có nhiều kinh nghiệm, đại tá House đem thực hành một trong những quy tắc lớn nó điều khiển sự giao thiệp giữa loài người.
Nhưng không hiểu vì một lẽ bí mật gì, loài cá không ưa trái cây như tôi mà lại ưa trùm. Ông có cách không buộc trả lời mà chúng cũng trả lời lập tức. Như vậy lợi hơn nhiều".
Ông thấy đó là một dịp phụng sự một lý tưởng cao cả và trở nên bất hủ. Đã gần một năm, tôi khuyên công ty tôi in một cuốn tổng mục các khí cụ và vật liệu với cách dùng đồ đó, để các kiến trúc sư dễ tra cứu. Không ai mời tôi mua hết mà tự ý tôi, tôi ngỏ ý mua về dùng trong nhà thương của tôi".
Eliot thì không khó chi hết. Và bạn có như vậy không?. Và William Lyon Phelps nói thêm: "Không bao giờ tôi quên lời nhận xét đó của cô tôi".