Tiếng gào của họ hoà vào tiếng reo của cổ động viên và được gọi chung là tinh thần dân tộc. Bác gái thường cung phụng bác trai, có lúc bực mình vẫn nhịn. Làm thế gian thoải mái rồi lại ngột ngạt, tù túng, buồn nôn, bực bội.
Bằng cách hiểu nó và để nó hiểu mình. Họ không bao giờ cần ngờ rằng Tự Nhiên là một đứa trẻ cả thèm chóng chán. Nhưng trên vỉa hè, có tấm biến Xin quí khách vui lòng để xe lên vỉa hè.
Trên đầu chồng sách lưa thưa mấy tờ nháp xếp lệch lạc nhau mà tờ trên cùng được gấp đôi và bị xé một mẩu hình vòng cung. Ngoan ngoãn lại cũng là chơi. Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào.
Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia. Chừng nào tôi chưa cùng chia sẻ với họ những nhọc nhằn và họ cũng không đồng cảm dù chỉ phần nào nỗi ê chề của tôi. Khi mà theo luật, bạn thừa tuổi để đi khỏi nhà và họ đuổi bạn ra khỏi nhà.
Có lẽ bố đã qua rồi cái thời dũng mãnh. Và rằng nếu bạn đang tham gia một bi kịch, bạn cũng có thể tạo được một kết thúc có hậu. Có người nhìn bà già, nhăn mặt, bĩu môi.
Mà không hay và cũng chẳng để giải trí thì viết làm gì. Với họ, thức trắng đêm viết, đọc rồi ngủ li bì đến 3 giờ chiều không phải là triệu chứng của cô độc, bệnh tật mà là sống vô tổ chức, thiếu nghị lực. Không muốn xé mà cũng không định làm kỷ niệm.
Nhà văn hỏi: Ai bảo em thế?. Không có nó thì sao? Cuốc bộ hoặc đi xe buýt. Nhưng vì không thấy thì làm sao họ cho bạn thời gian được.
Ban ngày, sau bao năm tất tả, bộ óc nhanh nhạy của bác cũng dần có những triệu chứng của sự lú lẫn. Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu. Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má.
Họ sẽ đau nhưng không nhiều như tôi từng tưởng tượng. Nó góp phần cải thiện mối quan hệ ít hiểu nhau. An ủi nhau một chút: Thua thế này công an, cảnh sát đỡ khổ.
Các chú các bác lái xe như bị nó bỏ bùa, không biết xấu hổ là gì, cứ nhấn lên nó làm một tràng dài quát nạt phố phường. Nhất là trước mặt ông ta, kẻ mà tôi không cảm thấy một chút tư cách thầy giáo nào. Nếu tôi không nhầm thì trong đầu các chú không hiếm những ý nghĩ như thế này: Cái lũ choai choai toàn đứa mất dạy.