Và cũng là kẻ thù của những kẻ muốn duy trì chúng để trục lợi hoặc ngu si hưởng thái bình. Tôi cứ mãi im lặng nhìn vào trang sách. Nhưng mưa dầm thấm lâu.
Không phải vì lũ trẻ ăn xin ít đi. Và họ chấp nhận chúng như một tất yếu khách quan. Hay lại phải để tôi tiếp tục mất ngủ mà sáng tạo ra nó?
Lúc lúc mới thấy tiếng rú lạc lõng. Và đem năng lực của ta đi xa hơn. Ngại nói là ta mất xe.
Không phải tôi tị ghen đâu các chú ơi. Trong màng nước mắt, tôi nhìn sâu hoắm vào trang sách, nhìn đóng đinh vào những con chữ đen sì và thấy tất cả nhão ra. Tôi hơi chờ xem mẹ có ngã giá cao hơn không.
Hai lần đại bác bên dưới bắn ngược lên: Khẩn trương lên nào. Họ sẽ đi lên tầm cao hơn và có trở nên vĩ đại hay không còn tùy thuộc vào họ dẫm lên những bậc thang ấy bằng thái độ trân trọng như bạn tôn trọng những người đi trước hay không. Năm nay tôi 21 tuổi, bị một số người gọi là bồng bột, thiếu thực tế, ảo tưởng, vì muốn sống chân thật và tốt đẹp trong mọi tình huống nên thua thiệt.
Bởi vì, lúc này, lòng tôi dường vô cảm. Nếu bạn tin vào những điều trên, là một người không tốt hay một kẻ phân vân trước ngưỡng cửa thiện-ác, bạn sẽ yên tâm mà ác. Một người theo ngành y không còn hành nghề bằng lòng nhân ái.
Đây là một sự tham lam. Nhưng bạn muốn một cuộc sống hơn thế. Bà chị bảo tin vào năng lực của tôi và cần người có nhiều ý tưởng, sẽ làm việc a này, b này, c này… Tôi không còn đủ hồn nhiên để hãnh diện hay tự hào hay rơi nước mắt vì lại thêm một người hiếm hoi không đánh giá mình quá kém.
Nó làm tôi thèm lây cái cảm giác cuống cuồng và sung sướng sau khi được tạm phóng thích khỏi cái vũng chật chội. Tôi rong chơi, có ôn nhưng thấy người ta chăm chỉ gấp hàng chục lần mình, đâm mất tự tin. Mỗi sáng, tôi tỉnh dậy khá sớm, lúc trời còn âm u, nhưng cứ nằm.
Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào. Bạn muốn xin lỗi những người luôn tôn trọng bạn nếu họ lỡ nghĩ bạn ám chỉ đến họ. Họ cũng đủ tự trọng để tự lực cánh sinh.
Nhưng khi bị đẩy đến tận cùng của phẫn nộ và khi những uất hận tuôn trào, thì bạn sẽ làm chúng khiếp sợ. Nhưng cũng không nên dằn vặt và quá xấu hổ. Như thế em không còn thấy cô đơn trong lúc chờ đợi anh.