Tôi mở cuốn sách tiếng Pháp của thằng bạn cho mượn ra. Ngập ngừng vuốt ve sống mũi. Đã bảo nó chấm dứt quan hệ với mấy con mụ ở nước ngoài nhưng chắc gì nó biết nghe.
Họ bảo: Cháu nói thế là nói xằng. Bạn bảo chị: Đọc sách gì không mang vào cho. Hắn có thể là một lãnh đạo khác; hay chỉ là một nhà thơ dám viết những điều quá đúng về bản chất của cuộc chiến tôi gây ra.
Nhưng với những gì tôi đã viết và tôi đã công bố, tôi sẽ không quá bận tâm về chuyện đó. Bị điểm kém chẳng hạn. Phì! Thiên tài à? Chứng minh đi! Có ngay:
Hôm qua tao nóng quá. Nhưng vì không thấy thì làm sao họ cho bạn thời gian được. Được bạo lực hơn? Lộc xộc loạch xoạch toành toạch.
Hẳn rồi, họ phải có cách của họ chứ. Ngồi một tẹo thì một ông nữa mở cửa vào, phủi nước trên các ghế và trèo lên một cái, ngồi bó gối. Và biết đâu, đồng chí ấy sẽ tâm sự với mình nỗi buồn khi ngày ngày phải còng tay những đứa trẻ già chát và hận đời mới chỉ bằng tuổi đứa con thứ hai của mình.
Đầu mùa hoa sữa nở rộ khắp nơi. Để không đọc với chỉ sự chăm chăm so sánh bạn hay những nhân vật trong truyện với nhân vật ngoài đời để gật gù, cay cú, lợi dụng trả đũa hay kết tội. Tôi khóc vì không biết những hạn chế ấy có giải quyết được không.
Có lẽ đó là một thời điểm mấu chốt để yên tâm ra đi. Qua ngần ấy năm, mới trào được vài giọt thôi ư? Rồi vụt rơi xuống đất. Cái trạng thái chẳng làm gì nên hồn cả và miên man bàng bạc vẻ bi quan trong cái trạng thái ấy.
Chỉ có một cách để giữ danh dự là làm cho chúng chùn bước. Hầu hết thì bạn chơi game, chơi thể thao hoặc viết. Mai sau, nếu tôi sinh con, khi đến một tuổi nào đó, tôi sẽ viết bản kiểm điểm về lỗi của mình cũng như thế hệ mình.
Nếu tôi còn đến đây, cũng không câu nệ là để viết, tôi nghỉ ngơi. Nhưng bạn muốn xin lỗi trước cho sự ngộ nhận và quảng cáo láo làm mất thời gian độc giả dành cho những cái hay ho khác nếu tác phẩm dở. Mà không nhớ thì cứ nói thật ra.
000 dành dụm được từ đầu tuần. Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người. Cháu nó đang bị đau cơ.