ông này thấy Glina lạnh lùng như thế lại càng thêm giận dữ, giận dữ đến mức nhục mạ Glina. Nói xong bèn đàng hoàng chắp tay sau lưng bỏ đi. Dù rằng chúng ta biết rõ bản thân mình nỗ lực để tranh thủ thành công cần phải dùng một số biện pháp lấy cái Tôi làm trung tâm nhưng chúng ta vẫn luôn luôn muốn làm người tốt theo kiểu đã được giáo dục.
Cùng ngày Bitmark cùng nước ý đồng thời tuyên chiến với áo. Có một hôm, ông bảo một cô nhân viên đã công tác 2, 3 năm: “ Gần đây các bạn trẻ nói năng hơi tuỳ tiện, xin cô hãy chuyển lời của tôi cho họ, có được không?” Như vậy ít ra anh cũng đã thắng một đòn tâm lý.
Phạm Trọng Yêm nói “ bất dĩ vật hỉ kỷ bi” (không nên mừng vì được, không nên buồn vì ta) . Phái phản đối như Trưởng Tôn Vô Ky, Chừ Toại Lương đều bị bức hại, chỉ có Lý Bột là vẫn thăng tiến hanh thông. Còn câu chuyện nữ sĩ vô sinh nọ là sự nói dối của con người còn sự sửa đổi lại của Trời, hoặc chỉ là sự nói dối của Trời.
" chuyện này đến tai Huyền Tông, Huyền Tông rất vui lòng nghĩ rằng: "Trong triều có vị quan đại thần như thế thì phải trọng dụng". Cho nên khi hoạn nạn mới đo được lòng người là một chân lý chắc chắn. Ông thấy ở Asen chưa động tĩnh gì nên rất vui mừng bèn mở ngay một phòng điện báo nho nhỏ kinh doanh độc lập.
Ông nói: "Giải quyết tranh chấp đất đai phải Anh đã cố hết sức rồi, vấn đề còn lại là do đối phương quyết định. Anh nói mấy lời bâng quơ chẳng qua cho sướng miệng một lúc mà không lường hậu quả.
Viên Thế Khải nghĩ một lúc rồi nói rằng: thế thì gấp quá! Binh khí, đạn dược, quân đội của tôi chỉ huy còn trong tay Vinh Lộc, không ít sĩ quan là người của Vinh Lộc. Vì vậy trong thời kỳ cạnh tranh giành giật hợp đồng gay gắt nhất, nhiều xí nghiệp phá sản nhưng xí nghiệp của vị giám đốc này vẫn làm ăn phát đạt. Cho nên lúc này là thời điểm tốt nhất để hiểu biết nhân tâm.
Nếu như nghĩ lại (phản hối) mà có ích lợi cho người, cho ta, thúc đẩy sự việc hoàn thành mỹ mãn thì sao lại cứ cố chấp? Kết quả vừa đạt mục đích vừa lý thú. Xin lỗi, tôi nói không rõ".
Hôm sau thì Tưởng Giới Thạch và Xưa nay tôi không biết ngày nào là ngày sinh nhật của mình. Thuật tự tìm đường xuống đài không thể không học tập.
Chỉ thấy Chu Bác vung đao chém lia lịa bản kiểm điểm thành giấy vụn, ném vào sọt rác. Cáo thấy tiều phu tỏ ra có lòng tốt giúp đỡ song vẫn không mê muội. Về các vấn đề khác cũng thế.
Tôi biết ông rất quí tôi nhưng tôi cũng lo cho thân tôi. Một lần tôi gọi tắc xi, đứng ở cửa chờ, thấy chiếc xe đang lăn bánh đến trước mặt. Nó không phải là bậc bác học, quan trọng là nó dám nói.