Hãy thử suy ngẫm điều này, “tuổi tác” thật sự là một sản phẩm của con người. Mỗi ngày, sau giờ lên lớp, tôi ở kì một mình trong căn phòng thuê nhỏ bé của mình. Một lần khác mà tôi còn nhớ là lúc tôi bị đánh và bị đốt áo sơ mi vì không chuẩn bị sẵn sàng đi học khi xe đến đón dù hôm đó xe đến sớm hơn thường lệ.
Một trong những nhà quản lý kinh doanh vĩ đại nhất thời đại cúng ta có ý thức trách nhiệm công dân. Nhưng một lần nữa, định mệnh lại giáng một đòn chí tử cho bà. Khó mà đổ lỗi cho một cá nhân.
Họ không gán những hình ảnh tiêu cực cho những điều mà họ không làm được. Vài người hỏi tôi: “Có cách nào để thay đỏi kết quả không?” Chắc chắn là có. Và nó hướng ta đến một nhận thức hoàn chỉnh là thành công chỉ đến thông qua đấu tranh .
Trong cuộc tìm kiếm câu trả lời cho điều này, một số người bị rối loạn về mặt tinh thần và tâm lý, và nhiều người vẫn còn hết sức sợ hãi. Đang phát nửa chừng, chương trình đột ngột bị một thông báo quan trọng cắt ngang. Sự việc đầu tiên cho tôi thử thách và sự việc thứ 2 cho tôi thời gian để làm nghiên cứu bệnh ung thư lẽ ra tôi không bao giờ có được nếu toi vến giữ chức chủ nhiệm khoa.
Khi cây mạ cao được khoảng 5cm, vì không thể chờ thêm được nữa, ông quyết định giúp cây mạ lớn nhanh hơn. Làm thế nào chúng ta có thẻ giữ được tất cả những suy nghĩ cam đảm trong tâm trí mình khi ta bị bủa vây bởi các vấn đề? Đây là phương pháp mà tôi sử dụng: Lời nói đó là: “ Cuộc sống đã hết sức tử tế với tôi.
Khi cả ba đứng chết lặng nhìn đám cháy ngùn ngụt ấy, ông mỉm cười và nói: “Vậy là tất cả những sai lầm của chúng ta đã ra đi! Giờ đây, ta có thể bắt đầu lại từ đầu!”. Nó cũng giống như tuổi già vậy. Nhưng điều mà tôi thật sự muốn nhắm đến ở đây là khía cạnh thất bại của cuộc hành trình.
Các tế bào trong cơ thể ta không đủ khả năng dùy trì sự phát triển mà không chết. Sears & Roebuck đã mất đến phân nửa đội sáng lập đầu tiên,nhưng lại có được một tài sản lớn vào năm 1895. “ Hãy chịu trách nhiệm về những suy nghĩ của bạn để có thể làm phiền những điều gì bạn muốn”.
Mọi người đều rất ngạc nhiên khi tôi bảo họ câu trả lời của họ sai. Nói cách khác, những người chưa từng thất bại sẽ không biết đến sự giàu sang thật sự. Khi nói ra điều đó, tôi tin tưởng rằng chúng ta sẽ thành công trong nỗ lực xây dựng một quốc gia mạnh mẽ và vững vàng về phương diện kinh tế.
Tất cả các kinh nghiệm sống ở đời đã thực sự chứng minh rằng hầu hết cá trở ngại bị « ném "vào con đường tiến bộ của nhân loại đều bị vượt qua bởi hành động vững vàng,nhiệt huyết thực sự ,sự tích cực,tính kiên nhẫn và quyết tâm vượt qua khó khăn,gian khổ». Con đường thật gồ ghề, các khó khăn không ngừng xuất hiện. Chung quy tất cả những điều trên đều dẫn đến câu hỏi: bạn đang cạnh tranh với ai? Ta không nên cạnh tranh với những người khác, ta nên chung sức với họ và cạnh tranh với bản thân chúng ta.
Vào ngày 18-5-1980, chúng tôi tổ chức một trong những hội nghị lớn nhất mà một công ty buôn bán trực tiếp tổ chức được. Điểm đặc biệt của hai lời phát biểu trên là gì? Tôi đã phải mất nhiều năm mới nhận ra cốt lõi của những điều chúng muốn nói. Nhưng trong buổi lễ trao tặng, anh có vẻ rất buồn bã và kiệt sức.