Tự an ủi anh mới bước vào đời không ăn thua. Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy. Ông già sắp chết sau nỗi cô đơn bất mãn triền miên.
Làm gì có vì cái gì ngoài bản thân. Họ bị im lặng, cuồng miệng quá rồi. Đó là lúc bạn bắt đầu trách mình thật yếu ớt, kém cỏi, không chịu nổi mấy âm thanh mà vô số con người va chạm hàng ngày.
Bạn ghét sự đợi chờ. Môn Văn bố tôi cũng dẫn đến nhà thầy dậy Văn nói chuyện. Anh chị họ hơi cúi đầu ăn phía đối diện với bạn, làm khán giả bất đắt dĩ.
Nhưng, trong trạng thái đang bị, tôi không muốn chứng kiến thêm nhiều sự ngộ nhận. Nhất là trước mặt ông ta, kẻ mà tôi không cảm thấy một chút tư cách thầy giáo nào. Cậu ấy là người tốt.
Ông thấy mắt nàng ngân lên những tia sáng kỳ lạ. Bạn từng lấy viết làm phương tiện, làm một thứ bầu bạn qua ngày. Phố phường quanh nhà lại bình thường.
Còn bây giờ leo thang cũng mỏi. Trong quá trình ma sát hỗn loạn cũng tự nảy sinh năng lượng nhưng không tích lũy sẽ không có bước nhảy đột biến, dễ tiêu hao và không xác định được quỹ đạo, sẽ phụ thuộc vào rủi may. Bác không biết gì về vi tính nhưng cầm tập bản thảo trên tay hay nhét nó vào giữa một cuốn sách giáo khoa rồi gõ, khi bác hoặc bác trai hoặc chị út đến gần là gập vào, mở cửa sổ khác với nội dung học tập không phải là giải pháp an toàn.
Tài năng của người nghệ sỹ mới quyết định cái hay chứ không phải do mục đích, đề tài hay cái cảm giác khi sáng tác. Đồng chí nào mai sau làm quản lí giao thông xin nhớ cho cái vụ này. Ngọn lửa lớn làm ông ta hả hê man rợ.
Tôi không có bản lĩnh. Càng ngày bạn càng thấy mình nhận thức được nó. Phải, đó là tôi tự cô lập mình.
Không thích để người khác giải quyết hậu quả cho mình. Nhà văn hôn lên má nàng như muốn vệt hồng ấy loang khắp thịt da nàng. Những lúc đó, nếu ở nhà mình, bạn thường nhỏm dậy kiếm cái gì đó đọc hoặc viết cho đến rã rời.
Nhưng ta không cho nàng nói. Cảm thấy khỏe hơn một chút. Nơi mà thường xuất hiện những cái mồm của các nhân vật trong phim hình sự đang chiếu.