Socrate xưa thường nhắc đi nhắc lại cho đệ tử ở Athènes: "Thầy chỉ biết chắc có một điều, là thầy không biết chi hết". Ông ấy thấy rõ như vậy và điều đó làm cho ông vui là lẽ tự nhiên. Ông ngắm nghía từng bộ phận nhỏ một, từ nệm ngồi cho tới cái khóa cửa, tới thùng xe, nhất là những chi tiết nào do ông Chamberlain sáng tạo cho tiện lợi, thì ông cứ muốn ghi nhớ lấy và chỉ cho bà Tổng thống, cho nữ Bộ trưởng lao động Perkins và cô thư ký riêng của ông.
Vậy mà giọng của ông dịu dàng, nhỏ nhẹ, thân mật hơn là nói với các nhà truyền giáo nữa. , bán được máy cho một trong những nhà thương lớn nhất ở Brooklyn. Tôi không biết chơi mà bà ngồi bên cạnh tôi cũng vậy.
Người đó được làm chủ gian hàng có chi lạ? Hai người bán hàng kia sẽ làm phụ suốt đời. Vậy mà biết bao người một đời lầm lẫn không chừa, không biết định luật đó. Tôi nhiều khi ở phòng ông ấy ra về, ngán vì những lời chỉ trích của ông thì ít, mà ngán vì điệu bộ của ông thì nhiều.
nhưng, nghĩ kỹ, lỗi đó cũng không nặng gì, chỉ là. Như vậy ích lợi hơn nhiều". Tôi suy nghĩ và hai ngày sau tôi lại tìm người đó, và nói:
Nhưng tôi không trách ông đâu. Nếu các bậc tiền nhân không có thị dục trở nên quan trọng đó, thì văn minh không có và chúng ta cũng chỉ như loài vật thôi. Mỗi tuần lại thăm ông chủ khách sạn một lần; mỗi khi ông này dự cuộc công ích nào thì ông Duvernoy cũng có mặt tại đó, tới đỗi ông còn mướn phòng ở ngay trong khách sạn đó để "thuyết" ông kia.
Nhưng, khi vì rủi ro, người bếp làm cháy món thịt quay thì bà đã không phàn nàn, còn vui vẻ tha thứ mà ăn. Sự tôn trọng, sùng bái của chồng, làm cho vợ sung sướng. Franklin hồi thiếu thời, đem hết số tiền để dành được, đặt vào một nhà in nhỏ.
Đem giải phẫu bộ óc, thì có một nửa số người điên cũng bình thường như óc chúng ta. còn cần phải học rất nhiều. Nhưng, khi vì rủi ro, người bếp làm cháy món thịt quay thì bà đã không phàn nàn, còn vui vẻ tha thứ mà ăn.
Năm 1915, Rockefeller là người bị nhiều người oán nhất ở miền mỏ Colorado. Ông sợ hãi, muốn rút đơn ứng cử ra. Tươi như bông hoa, thầy giảng cho tôi nghe tại sao mỗi lần thầy ngừng lại và nói rõ ràng từng tiếng.
Thiệt ra, hết thảy mọi người - cả người mà bạn thấy trong gương của bạn nữa - cũng tự quý trọng mình, và cảm thấy mình cao thượng đại độ hơn người. Thịt thì dai, khoai thì nát. Mỗi năm một lần, tôi mướn một phòng khiêu vũ tại một khách sạn lớn ở Nữu Ước để diễn thuyết.
Không những ông bằng lòng cho chúng tôi những chi tiết muốn biết mà còn nghe lời khuyên của tôi, giao phiếu của ông cho ngân hàng chúng tôi quản lý nữa. Đã phí nhiều năm để tranh biện, gây lộn, và tạo ra sự phản kháng lại mình. Dân tộc nào cũng tự cho mình hơn những dân tộc khác.