Làm sao giải quyết được bây giờ? (Xin viết những câu trả lời xuống dưới đây?). Tôi ngồi đến nửa giờ, vừa sụt sùi cầu nguyện. Tại sao vậy? Vì bà ấy đã bảo hiểm về tật bệnh.
Tuy nhiên tác giả đã nhồi vào óc ta một cách tuyệt khéo, nhờ lời văn có duyên của ông. Lời lẽ của lão nghe đáng bực thật, nhưng mình cũng phải cảm ơn lão. Ông ta trước kia làm trạng sư tại tỉnh Vienne và đến ngày quân đội Quốc xã sang xâm lăng Áo, ông trốn sang Thuỵ Điển.
Nếu ông ta là một ông thánh, thì chắc chắn đã chẳng lấy bà. Đã có Ngài lo rồi thì mọi sự hoàn thiện hết. Tôi để nó reo 14, 15 lần rồi mới có đủ can đảm lại nhắc ống lên nghe, vì tôi biết trước rằng nhà thương kêu tôi và tôi hoảng sợ.
Khi giải ngũ, ở Hải Quân về, tôi được rõ cảm tình của họ. Vậy mà chúng tôi vẫn luôn luôn bị nợ nần quấy rầy và vận xui đeo đẳng. Phương thuốc ấy dường như giản dị quá, nhưng nó trị được tận căn chứng bệnh.
Nếu không làm sao cho tài chánh khá lên được thì cũng cứ vui vẻ, đừng đày đọa tấm thân mà uất ức vì một tình cảnh không sao thay đổi được nữa. Nhưng tôi không nóng nẩy và luôn luôn nhớ lời khuyên của bác sĩ: "Mỗi lần chỉ có một hột cát xuống thôi. Ngày tôi gặp ông, ông đang điều khiển ban phụ trách sản xuất những phim thời sự của hãng Metro-Goldwyn- Mayer.
Nhưng mụ ta không cần nói đúng hay sai. Chỗ sữa này chảy mất hết và các trò có thể thấy nó đang chui ra đường mương; bây giờ các trò có dằn vật và bức tóc cũng không thể nào thu lại được một giọt. Có phải toàn là tưởng tượng không? Không.
Vậy có thể lời chỉ trích của "người ấy" không quá đáng đâu. Vậy thì ta phải hành động theo tài năng của ta, như Irving Berlin đã khôn khéo khuyên George Gershwin. Không hợp với sở thích của ta thì ta nổi khùng lên".
Nếu có một phụ nữ nào đã đính hôn với Mạo hiểm thì chính bà vậy. Lẽ cố nhiên, trong lúc nói chuyện, tôi hỏi ông làm cách nào cho khỏi buồn bực. Có 40 Mỹ kim mỗi tuần mà phải lo ăn mặc, củi lửa lại lo trả vốn lời nữa.
Tôi giúp việc xã hội trong châu thành, làm Hội trưởng hội học sinh. Có một hồi, ít lâu sau trận Bulge, tôi khóc nhiều quá, không còn hy vọng gì tinh thần sẽ thư thái như xưa nữa". Một năm sau, tôi tái đấu với Tunney.
Bây giờ tôi làm việc tại một bàn giấy. Lúc đó vì chiến tranh, dầu xăng bị hạn chế gắt và người ta chỉ giao cho chúng tôi vừa đủ số xăng để phân phát cho khách hàng thôi. Sau vào phòng riêng của bác sĩ; trông nét mặt ông mà chúng tôi kinh hoàng.