Nghe rõ chưa? Mất giấc mơ rồi sao mày còn chưa tỉnh? Nhiễm thói ấy mất rồi. Người ta đã bị vô số những cái mũ luật pháp, nguyên tắc, tư tưởng… chụp lên đầu.
Mọi người đều gọi đó là thói chậm chạp, sức ì, thiếu bản lĩnh. Thực sự là bác rất bực vì cháu không tôn trọng mọi người. Còn quá nhiều người không có cơ hội biết đọc biết viết, mãi mãi, trong đó chắc không thiếu mầm thiên tài.
Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!. Mẹ: Độ này con có ngủ được không? Tôi: Im lặng. Này thì… đời người là hoa hồng héo-chỉ còn xơ lá với gai mòn…
Tôi đốt vì nó vô nghĩa. Q của lí trí không tự an ủi được. Muối thì về biển còn nước thì lên mây.
Ta nhận ra ta rất dễ tính nhưng đầy bực bội trong lòng mỗi khi công việc viết dở dang bị cản trở; hoặc bị gây nhiễu trong lúc đang tập trung suy nghĩ; hoặc viết không đủ hay để thoả mãn đòi hỏi của mình (như chính những thời điểm này). Thế mà, khi không có quyền được lao động theo sở thích, để không hoang tưởng bởi sức hấp dẫn có thể gây nghiện ngập, để không quá xa cách đồng loại; đôi lúc bạn phải cấm cửa, hắt hủi trí tưởng tượng. Còn anh không chống cự thì họ sẽ để anh sống như một con chó ngao nho nhỏ trong vô số con chó ngao của họ.
Mỗi con người trong Loài Người. Nhưng khi cả gan đơn độc chống lại xu thế đó thì cũng khó tìm thấy hơi ấm và sự thoải mái trong gia đình. Có cái giấc mơ vẫn sống mà không có nó cũng chẳng chết.
Đốt tờ nào tôi đọc lướt qua tờ ấy. Trong khi đời đời thay đổi từng giây từng giờ. Đây là một sự đào thải vô tình của thời đại.
Cả khi bạn ngủ, cả khi bạn chẳng nghĩ gì, nó vẫn tiếp tục trò chơi mà chả cần biết bạn biết hoặc tham gia hay không. Tôi nhìn lại cái bài toán mà nghi ngờ sao dễ thế, hóa ra mình nhầm dấu, kiểm tra lại là sửa được ngay. Cái từ nhân loại đẹp thế mà hay gây phản cảm.
Có thể họ ngấm ngầm bắt tay nhau để xoay thế giới theo quỹ đạo họ muốn. Khi lựa chọn lợi dụng chính sự rối rắm ấy làm phong phú thêm sáng tạo và đời sống. Cái chỉ huy được họ chỉ là quyền lực cao hơn.
Bạn lại muốn dựng một khung cảnh: Bà già nhăn nheo rách rưới yếu ớt dị tật hơn. Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi. Cháu không tranh luận, không đủ sức tranh luận.