Để gìn giữ cho thế hệ mình và thế hệ mai sau. Sau mỗi pha bóng hoàn thành nhiệm vụ đầy tính sáng tạo, thay vì vuốt tóc, anh tiếp tục lựa chọn vị trí cho tình huống tiếp theo. Cái trạng thái về chia sẻ rất phức tạp.
Cứ thế mà đứng, mà quanh quẩn, mà những cơn đau lộ diện dần, mắt hoa đi. Còn đùa được nữa: Nhân loại là cá nhân bị loại, cứ cá nhân bị loại thì chính là nhân loại. Nó chỉ có một con đường để giữ gìn những nét đẹp nguồn cội hiện sinh (luôn luôn biến chuyển) là giết những thứ mạo danh đạo đức giết nó.
Khi thấy viết đã cũ cũng lại khó tiếp tục. Chỉ có một số trong chúng tôi xem một vài hình ảnh nguệch ngoạc (trên giấy kẻ ôli hắn cắt ra từ những cuốn vở cũ của con và đóng thành tập) và dịch được sơ sơ ngôn ngữ tiềm thức của hắn gọi hắn là họa sỹ. Như bình mình chẳng hạn.
Có đến hàng trăm con. What Ive felt what Ive known never shine through what I know Con mèo nằm trên nóc tivi.
Thế là bạn quên nó đâu có quyền gì mà cấm bạn chọn cả hai hoặc chả lựa chọn gì cả. Nguy cơ đội bạn ghi bàn thì nín lặng, im phăng phắc. Điều khiển trẻ em bằng các trò chơi, công cụ hiện đại.
Thằng em ngồi bên phải tôi. Và xã hội nó đâm ra thế này. Thôi, không cần lăn tăn cho mệt.
Các anh chị đi thi đại học bác cũng đi xem bói, vừa rồi, lại nhờ cháu đèo cô đi mua hàng mã về đốt giải tà cho chị… Tốt hơn là nên nhập vai. Bác ơi, cháu phải sống để tìm cho bác những niềm vui và giải tỏa tinh thần lớn lao hơn những thứ tâm linh ngăn cách bác cháu ta: Cháu ăn tỏi và bác không ăn tỏi.
Mình đã đổ mồ hôi vì nó, nó cũng phát ốm vì phục vụ mình. Vận động, đọc sách và làm việc theo sở thích khiến thằng con trai bớt côn đồ. Chỗ khác, riêng xông hơi một lần đã 80.
Khi thấy những hạn chế cũng như niềm buông trôi trước đời sống. Chơi là giữ kín mọi điều mình biết. Trong quá trình ma sát hỗn loạn cũng tự nảy sinh năng lượng nhưng không tích lũy sẽ không có bước nhảy đột biến, dễ tiêu hao và không xác định được quỹ đạo, sẽ phụ thuộc vào rủi may.
Họ bị im lặng, cuồng miệng quá rồi. Chỉ hơi rờn rợn và xa cách. Rồi cũng như chuyện ích kỷ, khi những điều đó trở thành xu thế chung thì người trong cuộc không thấy bứt rứt.