Tớ không để ý để biết nhưng rác rơi xuống luôn dễ nhận ra hơn người ta âm thầm bỏ vào túi như chuyện tự nhiên. Đa phần chúng ta đều làm thế và coi đó là sự vô lí bình thường của đời sống. Nơi ấy có bác trai, bác gái và bố mẹ tôi.
Bên phải là bụi cây, bụi cây, rồi đến bể bơi. Hoặc mở tủ đọc lại thì dễ lại đâm chán đời, bất mãn. Lúc tan tác, có người cười bảo: Đấu tranh gì mà được có dăm bữa nửa tháng.
Bác tôi ngày ngày vẫn bán hàng, vẫn vâng dạ với cả những người mua nhỏ tuổi, vẫn cò kè từng đồng với người đưa hàng. - Có gì mạo phạm xin ngài tha lỗi. Mà những điều đó cũng chẳng làm bạn rầu lòng.
Còn rất nhiều tình thương và niềm vui ở phía trước. Một tuần đi học có hai buổi cháu không thể nói là mệt được. Có ai bảo: Loanh quanh luẩn quẩn cũng là chơi.
Và đem năng lực của ta đi xa hơn. Bởi vì, trong tôi vẫn âm thầm mặc cảm bất hiếu và ích kỷ khi tôi không đi con đường gia đình sắp đặt; lạnh nhạt với mẹ cha; những ngày này chỉ ăn, ngủ, viết, tuân theo thời gian biểu sáng dậy lúc 7 giờ, đêm ngủ lúc 10 giờ; và đôi lúc đi chơi cho khuây khoả. Nước mắt tôi lại rơi.
Tôi viết chữ BÀI LÀM theo ông ta dạy. Mệt sao cháu còn đi chơi. Gió se sẽ mang vị mặn.
Những gì dành cho ngòi bút, em đã dành cả cho anh. Này, lấy cho chú bao thuốc. Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!.
Bạn được thêm một người đối xử dịu dàng. Nhưng lâu không cười thì đáng sợ lắm. Còn gần thì… Chưa thấy loạt ảnh chụp hoa sữa nào.
Căn bản cũng xuôi xuôi sau khi đọc một số cái tôi đưa. Bạn bị bóng đè hay gì gì đó từ hồi năm hay sáu tuổi. Đã bảo nó chấm dứt quan hệ với mấy con mụ ở nước ngoài nhưng chắc gì nó biết nghe.
Vài lần trước, bố đưa giúp tôi, chỉ thấy phản ứng làng nhàng. Tớ già hơn nó và thế là tớ đưa kẹo, nó phải bóc. Luôn giúp đỡ bằng cách đánh lừa bạn.