Thế nên, bạn sẽ sống, sẽ sống nữa để khám phá mình. Các anh các chị chưa bao giờ dám nói dối bác. Thi đại học nhiều người giỏi vẫn trượt thẳng cẳng con ạ.
Hoặc những việc bùng nổ sự bất mãn hơn thế. Tắm vù cái rồi đèo thằng em vào bác. Bắt đầu từ đâu? Từ cái ngay trước mặt: Tờ lịch.
Chả phải thở than gì. Tôi thấy ông có khiếu phê phán đấy. Hầu hết là những người sống có trước có sau.
Có vẻ đã thành công trong bài thuốc mị dân. Bạn định ăn sáng nhưng không có cảm giác đói. Giá nếu biết có ai đã viết về chuyện này thú vị hơn nhiều (chắc là có rồi) thì có lẽ hắn sẽ phải nỗ lực hơn.
Suốt từ nãy, băn khoăn làm cái thá gì. Thế nên tôi đã tìm mua tất cả các tác phẩm của ngài cho ông cụ. Lúc hàng vắng teo ngồi rỗi mới là lúc bác buồn.
Bởi vì, đời sống phong phú này thiên biến vạn hóa. Này, lấy cho chú bao thuốc. Ông có tài và ông xứng đáng được hưởng những thú vui dành cho ông.
Bạn vừa nghe vừa kiểm kê lại những ý nghĩ hôm qua… Hư vô và dục vọng, em giết một cái thì cái còn lại sẽ tự tử theo. Cũng muốn đọc để hiểu họ hơn.
Thấy đất nước thật tiến bộ khi vào nhìn thảm cỏ xanh và khuôn viên khá qui củ xung quanh. Rằng: Sự lười biếng ấy khiến trẻ con khổ. Mà cuộc sống thì không thiếu những điều tươi đẹp để tận hưởng.
Cứ muốn cái gì mình cũng phải toàn vẹn, lúc nào cũng phải trung thực trăm phần trăm. Xuống tới tay anh em làm chuyên án thì… vẫn đói. Ai theo thì sống, ai chống thì chết.
Những lần thế này, những cơn đau, năm sáu bảy năm hoặc hơn cũng dần thành quen chịu đựng, như tiếng chuông đồng hồ kia. Cũng không bao giờ biết chuyện trò với các cô gái. Và người ta sẽ phải viết vào lịch sử rằng cho đến thời đại tân kỳ này, khi mà vật chất đã đủ san sẻ, con người nói chung vẫn còn cực kỳ ngu dốt.