Tác phẩm Bật dậy nào. Có một hôm, ông chú gọi bạn sang bảo: Mày vào đây chú cho ít mật gấu bóp chân. Hôm sau đi thi thấy bình thường.
Nó cũng như bao người cần một điểm tựa để xoa dịu. Những bản sao của sự quỷ quyệt và tàn độc. Còn giọng cao thi thoảng ló ra khi giao tiếp với những người lớn thân quen mà bạn thấy mình bé con và có thể buông lỏng phần nào trước họ.
Mà đến cả thiên tài lãnh đạo cũng khó tránh khỏi những quyết định tầm thường. Cố tìm lí do cho có lí do chứ có khi chả có lí do gì cũng thôi thúc phải viết. Sống sót đến ngày hôm nay và chập chững những bước đầu tiên, tôi biết nỗi khốn khổ tinh thần do đồng loại gieo rắc mà chúng ta thường gọi là định mệnh đối với những người nhạy cảm và tài hoa.
Cái mà là một người thì đứng ở vị trí nào cũng có quyền nói. Nhà văn vội áp trán vào miệng nàng. Con gái cả sắp lấy chồng, con gái út mổ ruột thừa còn nằm viện, chuẩn bị hàng bán ngày 20-11… Lại còn thằng cháu ngỗ ngược quỉ quái đội lốt trẻ em mắc những bệnh vô phương cứu chữa vì có phải bệnh đâu.
Hôm trước dám nói dối mẹ, trốn học mà bảo không có giờ lên lớp… Bây giờ mẹ chỉ nói bóng gió thôi. Và vừa nghe tiếng con chuột lang gặm củ cà rốt rột rột. Mẹ khóc vì đau nhưng cũng nhẹ đi thôi.
Cát là tâm luân lưu giữa hai khoảng đó. Hành động của tôi là hành động tự vệ để sinh tồn và tôi hoàn toàn ý thức được chúng chứ không khát máu. Cô ta nói: Sao anh không nhập học từ đầu năm lại nhảy vào giữa chừng, anh bỏ học nhiều quá, cái gì cũng phải có nguyên tắc.
Tôi cũng không phản đối đâu. Tất nhiên là để khỏi nghe những lời khuyến khích, động viên, tôi đành nhỏm dậy. Bác đùa lại: Sức cháu có đánh được nó không.
Tình yêu bao giờ cũng mới. Mấy người này trông nhát lắm. Bố mẹ con cũng buồn.
Nhưng dần dần thì cũng gỡ được chút ít. Với sự mỉa mai những khao khát chính đáng ấy, đời sống của họ luôn vấp phải những thất bại mà họ không dám nhìn thẳng vào. Nhưng mà chả tin được anh bác sỹ này lắm.
Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá. Tôi vẫn ngồi không động tĩnh như gỗ đá. Nhưng trong đời sống thì tôi dễ phức tạp hoá vấn đề.