Phải vượt qua các giới hạn chứ! Ờ, vượt, nhưng dồn sức cho cái này thì làm sao vượt được cái kia. Không còn là độc quyền của đường Nguyễn Du và một vài đường khác. Giữa guồng quay, con người ai sẽ dừng lại và dành thời gian cho nhau.
Vô tâm thì cho chết! Còn phàn nàn gì nữa. Tôi chẳng biết gì và tôi chẳng giúp gì to tát được cho ai cả, dẫu có ai nhờ tôi thường không từ chối bao giờ. Bác gái lấy túi chườm nóng đặt lên ngực cho, bảo: Căn bản tại con ngủ nằm sấp.
Tôi ngồi trên nền gạch, xé những trang thơ ra và đốt cho bằng hết. Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi. Vì hình như anh làm gì có trên đời.
Cái ý nghĩa nó thật gần với sự vô nghĩa. Này thì… nhìn sân trường đầy sỏi đá xi măng-thấy lòng cũng cỗi cằn như thế… Mẹ là người đầu tiên đem đến những cung bậc xúc cảm hay, dở.
Một cái gì đó kinh điển. Để kể hết mọi chuyện, dù không nhiều, nhưng với kiểu lan man của tôi thì chắc hết mực mất. Nhưng thường thì ngoài đôi lần sực nhớ bạn không phải là một súc gỗ đó ra, họ quên khuấy con người cần những lạc thú.
Tôi tụt quần và buộc khăn tắm vào. Tôi từng (và vẫn luôn) phân vân, mặc cảm trong cảm giác lợi dụng nghệ thuật. Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến…
Ăn sáng xong ở nhà bác, thay vì đến trường, tôi đảo qua nhà. Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành. Nhưng khi ở bên em, anh chỉ còn là một chàng trai với dòng máu nóng trong tim.
Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc. Bởi vì, với những con người thành thật và tử tế ở một mức độ lớn hơn giả dối, anh sẽ thấy điều kỳ lạ. Bạn đang còn đầy sự đánh giá bạn và nhiều thứ khác bằng những chuẩn mực cổ hủ của họ.
Sẽ thôi cái cảm xúc của tuổi thơ bị tổn thương: Mọi người đều thần kinh, mọi người đều ích kỷ. Cháu phải nghe lời khuyên của mọi người và tự phê bình. Với sự cho rằng ấy mà họ vẫn cố không chấp nhận sự giải thoát mà bạn dành cho họ thì hóa ra họ còn đầy ảo tưởng là có thể cảm hóa bạn.
Một người đàn bà không đẹp mà đẹp. Chơi là tất cả mà chẳng là gì cả. Cái bệnh của tôi bố mẹ đã hết thuốc chữa.