Tôi lên gác và nẩy ra cái ý định xé. Tôi đã viết cái truyện Mất và tôi cũng tính hoài đến những chuyện như thế này, chẳng bất ngờ nếu xảy ra. Chết ra đấy hoặc lỡ bị sao thì phí đời, thì gia đình khổ.
Bạn chả bao giờ thanh minh, phản ứng làm gì. Em có thương mẹ không? Đang ăn, ngước nhìn chị, cười méo mó: Không biết. Chả làm gì được, mẹ đi làm kẻo muộn giờ.
Tình thường trở nên nông cạn khi phủ nhận sự ích kỷ. Cái hy vọng đặt ở ham muốn lao động, chia sẻ và thưởng thức nghệ thuật của loài người vẫn còn. Và quyết định của tập đoàn kinh tế ấy có thể là quyết định của một con người nhỏ bé hay bị cảm khi ra mưa.
Em sẽ thôi là một sinh linh. Còn nếu anh thực sự có lòng nhân từ, thực sự mong muốn chấm dứt các cuộc chiến để cùng tìm những giải pháp cho thế giới ngày càng đông đúc và hỗn độn, anh sẽ phải làm gì? Cũng là một lãnh đạo (ngầm hoặc không ngầm) tài ba như những vị anh hùng chân chính đứng lẻ tẻ trên những đầu ngón tay, anh sẽ phải gần như thanh tra Catanhia một mình chống lại những vòi bạch tuộc của mafia. Khi em bảo: Anh nghỉ đi… Anh ăn cơm đi… Anh thử nhìn bà lão kia kìa… Chết! Em quên mua báo cho anh rồi… Hình như môi anh muốn nói gì đấy… Anh như được nghe những câu thơ anh vẫn mong được nghe.
Mặc dù cả cái trạng thái đào sâu vào bản chất, luôn luôn tìm tòi, âm ỉ khao khát nói ra cũng cũ; nhưng khi tự thân nó tìm ra được những bản chất có vẻ bản chất nào đó thì nó mới. Con nó thì sinh ra trong đó. Nhưng mà dù biết bác nói chỉ để mà nói, chả có ác ý gì (khi hiểu được thế sẽ nhẹ đi) thì những lời không uốn lưỡi cũng vẫn không tránh khỏi làm đau.
Đó là làm cho mỗi con người đều mang sứ mệnh đó. Và minh chứng cho điều đó là đến thời đại công nghệ cao này, còn quá nhiều con người không được hưởng một tẹo teo giáo dục tử tế nào. Tất nhiên là anh không đích thân cắn trực tiếp mà anh lại dùng đến những con chó ngao của anh.
Khoảng cách giữa các thế hệ trước tiên là do người đi trước tạo ra. Hay mình bảo: Tôi đang chìm, đang lắng. Nếu thế thì kiểu Ngộ đó thực chất chỉ là những rung động yếu ớt.
Nhưng bạn muốn một cuộc sống hơn thế. Giấy vệ sinh ở đâu nhỉ, bác trai thì đang cạo râu hay làm gì đó trong nhà tắm. Như lòng biết ơn sự giáo dục đem lại cho họ quyền tự giáo dục.
Nàng mỉm cười trong nước mắt: Em hiểu, em hiểu chứ. Và cứ nửa giờ thì boong một phát. Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả.
Cuối cùng thì nhà văn cũng không phải lựa chọn. Họ muốn sống một đời sống bình thường và muốn bạn cũng sống thế. Chẳng hạn bạn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cầm tay một cô gái.