Quan hệ phải tốn một ít công sức mới có được. Hai là phải biết diễn đạt ý mình một cách uyển chuyển khéo léo, lời nói rất nghệ thuật mà lại khiến cho người nghe ngầm hiểu trong lòng biết rõ chỗ lợi hại trong lời nói của anh. Sau khi tìm hiểu tình hình quân địch bèn nói với Vân Định Hướng rằng: "Quân địch cả gan vây hãm thiên tử là vì chúng đoán rằng quân chủ lực cứu viện không thể đến được kịp thời.
Sau khi Hàn Tín đánh chiếm được đất Tề muốn tự phong Giả Tề Vương bèn sái sứ giả về tâu với lưu Bang. Cái còn lại thậm chí cái thay thế cho sự ân cần đó là "chủ nghĩa Nói cho cùng phải “ bỏ xuống được” mới là thước đo chính xác khí phách một con người là người anh hùng, người chiến thắng.
việc giới thiệu hai bên nam nữ bắc cầu đưa đến hôn nhân. Nếu chưa nhờ cậy người ta mà anh mang tặng phẩm đắt tiền đến tất người ta phải suy nghĩ khác. Cho nên chỉ có thân tình thì mới được người ta cất nhắc.
Nghe thấy bí mật của người ta thì người ta sẽ đả kích anh nếu người ta có quyền lực. Đa số họ có lý tính, không buông theo dục vọng, cũng không nhắm mặt theo thời thượng. Khi người ta thảnh thơi thì sẽ ngồi sâu ổn định trên ghế bành, duỗi hai chân ra rất nhàn nhã, tựa như có thể ngủ cả ngày.
Họ thường khoe quần áo. Lúc đó các đồng nghiệp, người thân, lãnh đạo tất nhiên sẽ ra tay can ngăn. Tôi không trách anh, trái lại, tôi nghĩ đó là một cách giải thoát.
Xét lời, nhìn mặt là kỹ thuật cơ bản thăm dò nhân tình. Hai là, về phương diện giám sát thì thành lập ban phục vụ khách hàng kiểm tra cân đo đong đếm cho khách hàng, bảo đảm đúng số lượng mua, chống cân đo đong đếm thiếu, treo một cuốn sổ khách hàng góp ý. Dù rằng hàng ngày tùy tiện vất bừa bãi đầu mẩu thuốc lá nhưng một khi thấy người ta bảo "Xin cứ vất" thì lại xấu hổ không dám vất.
Sau khi mưa, một chú chim sẻ con rơi từ trên cành cây xuống. khỏi của, bị người ta đạp xuống cầu thang, bị người ta đấm vào mũi. Căn bản Hạ Ngôn không để mắt đến người đồng hương này bèn mượn cớ gì đó không tiếp Nghiêm Tụng.
Hai xoa: Tước bỏ quyền thừa tướng của Lý Thiện Trường, giải tỏa được sự uy hiếp của ông ta nhưng không ít đại thần ngầm mắng Chu Nguyên Chương độc ác vô tình. Bạn bè nói: "Đáng gì, tôi tin rằng ông đã tham quan được bao nhiêu cảnh đẹp thủ đô thú vị lắm rồi". Cử tọa vỗ tay tán thưởng.
Một lần cô Từ đến nhà anh Lý chơi thấy quang cảnh trong gia đình anh Lý không vừa mắt bèn thì thầm vào tai anh Lý. Hai bên đều tiếp thu ý kiến của bí thư, nhanh chóng lập thành hiệp nghị. đến thăm tôi đáng lẽ phải giữ lại chơi vài ngày, đáng tiếc không thể làm được!" Hai vị đồng hương nghe xong hiểu ý bèn rút lui.
Gia Cát Lượng đến Giang Đông là sứ giả nước yếu mà lại đơn thương độc mã tựa hồ thân cô thế cô. Chẳng mất mấy năm mà ông Đậu đã tiền đầy không đếm xuể, thành đại phú ông. Mọi người bèn dùng thái độ không thèm để ý ông ta.