Nhưng nàng vẫn lắng nghe. Bạn thì dù vẫn khiêu khích nó, cái chết, nhưng cũng hoàn toàn không muốn nó đánh bại mình. Thứ mà tôi hay bẻ bai.
Giờ nó ở tầng ba, đầu giường bác trai. Kể cả cái nhàm chán. Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự).
Bạn hiểu giới hạn khả năng nhận thức của bố mẹ. Tuỳ theo hành động của đứa nào chỉ có thú tính, đứa nào còn tình người mà tôi chém bằng lưỡi dao hay bằng sống dao cho đau buốt mà tỉnh ngộ trong cảm giác sợ hãi khi đứng vào hoàn cảnh của kẻ bị tàn sát. Ta mới chỉ đi được vài bước với khối xiềng xích và quả tạ đeo ở chân.
Một bữa cơm tối, bố mẹ cãi nhau, bố đập tan mâm cơm. Ta luôn cố giữ sự nhẹ nhàng của một đứa trẻ để âm thầm tưới sự trong trẻo, lương thiện làm đời sống họ thêm thoải mái. Có lẽ cũng sắp qua một giai đoạn nữa rồi.
Giờ ta muốn nghỉ một lúc. Tinh thần của ta vẫn khá thông thoáng nhưng đầy mệt mỏi, đâm ra nó hay sợ vớ sợ vẩn, biết làm sao. Bạn lại nhắm mắt làm tí ngủ nữa.
Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này. Có điều, bạn đã ngồi im rất lâu trong những năm cấp ba và đại học. Những thanh niên có thể coi là tốt xung quanh, họ sống.
Coi như thử đem lại một tiếng nói về vài diễn biến nội tâm của một (hoặc những) người làm việc sáng tạo. Hãy vừa tưởng tượng vừa ghi nhớ để khi có cơ hội sẽ nhai lại nó bằng câu chữ. Trên các máy chạy bộ, 3 ông Tây đang chạy rầm rập.
Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy. Đấu tranh cũng là hiện sinh, tớ thích thế. Lúc đó bạn đang bỏ vỏ chai vào két và khuân xuống nhà.
Vật chất? Bạn đâu có. Tôi cần làm việc, làm việc chính là sự nghỉ ngơi của tôi. Ngồi bên trái tôi là một người khá điềm tĩnh, ít reo hò.
Cái nơi mà mấy tháng trước mẹ đã rủ nhưng tôi không đi. Cổ họng hơi nghẹn và lồng ngực hơi rỗng. Sáng ra, đúng hơn là gần 12 giờ trưa, mẹ sang kéo chăn gọi dậy: Dậy ăn cơm nào.