Bạn được thêm một người đối xử dịu dàng. Nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác. Câu này (nếu là của ông Phật) thấy hẹp nhất (trong những câu minh triết từng biết).
Cậu em thế là tạm biệt rồi. Ở đó, có thể tôi sẽ như một anh nông dân lạc lõng trong bữa tiệc thị thành. Có thể đó là trạng thái của một kẻ đã thỏa mãn và nhàm chán về dục vọng hoặc một kẻ luôn phải đè nén nó.
Thắc mắc bởi vì, trước đây còn thấy người ngủ dưới các mái hiên, bây giờ ít thấy. Bạn nghĩ tôi đang xin cái thiện ở những người nghèo khổ hoặc giàu có và đều ngu dốt ư? (Xin đừng tự ái. Chúng cộng hưởng với nhau và dùng sức rung của mình âm ỉ phá hoại nội tạng.
Hết trận đấu, ra đến ngoài sân, gặp bố cũng vừa ra. Hoặc với nội dung vờ phản ánh chính nó. Càng xa em ta càng thấy yêu em.
Dùng cứt thì không hay lắm. Mẹ bảo: Sao? Tôi cười: Bệnh viện tâm thần ấy. Và đã nghe thấy 2 cú điện thoại, 1 lần bấm chuông, và tiếng ồn từ những người thuê nhà.
Rồi cuộc sống sẽ dậy bạn rằng khi nói chuyện thì rất ít sự thật được tiết lộ. Thực hiện xong được tâm nguyện tiếp theo này, có lẽ bạn có một chút bình thản để chơi cuộc chơi của họ. Tôi ngạc nhiên nếu nó chưa được phát minh.
Có đứa trẻ vừa mút kem vừa sán lại gần tò mò xem bà già bới rác. Màu xanh của bể bơi. Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm.
Bác gọi điện giục xuống rồi đấy. Những ý nghĩ va đập đập phá trong đầu đòi được chui ra. Còn đi theo nghệ thuật, họ không biết cái gì chờ đợi bạn ngoài sự đau khổ, phóng đãng.
Và cúi mặt mỉm cười với mình thôi. Một trận đấu đem lại cho bạn nhiều cảm xúc hơn. Mệt hay muốn xin bác cho ôn thi ở nhà cũng phải nói với bác chứ.
Bạn không muốn rũ bỏ hoàn toàn để làm mới toàn bộ. Bạn có vào sân Mỹ Đình xem trận Việt Nam-Thái Lan vừa rồi. Có những chi tiết của giấc mơ mà bạn hiểu, chúng phản ánh đúng thực tế, nhưng không nhiều.