Tôi cho chiến tranh là một canh bạc, và những người cao nhất cũng có khi thua". Trả lời câu hỏi của tôi chăng? Không. Nhờ trường hợp bất ngờ đó mà tôi thấy rằng im đi, để người khác nói, lại lợi nhiều cho ta.
Ví thử tôi đã kiếm cách tự bào chữa thì sẽ xảy ra sao? Sẽ tranh biện và rồi rút cục ra sao, bạn đã biết. Ông đã mở hãng với cái vốn 450 mỹ kim và một ý mới trong đầu. Đúng vậy, ông Eastman trả lời - Tôi chở nó tự bên Anh về.
Hồi nhỏ tôi tự phụ lắm. Tốt lắm! Người thay mặt cho một hãng lớn lại hỏi ý kiến ông để về trả lời cho những viên giám đốc của y! Ông C bèn kéo ghế mời ngồi, rồi trong một giờ đồng hồ ông diễn thuyết về những cái lợi buôn bán ở làng Queens. 2- Một nụ cười không làm nghèo người phát nó nhưng làm giàu người nhận nó.
Nhưng chính đó là nguyên nhân sự thành công của một trong những nhà ảo thuật danh tiếng nhất từ xưa tới nay. Họ càng quý mến ông, vì chẳng những ông không đả động tới điều lệ, còn mời họ hút thuốc, làm cho họ cảm động mà thấy ông nể nang họ. Như vậy không nguy hiểm.
Cha đã phạt con vì con còn con nít mà cha bắt con làm như người lớn. Người Trung Hoa thiệt khôn. Ngài nói: "Chúng ta ở ngay bờ một vực thẳm.
Một trong những sự giải trí mà tôi ưa nhất, là bách bộ hoặc cưỡi ngựa dạo chơi trong khu rừng gần nhà tôi. Thầy trả lời tôi rõ ràng từng tiếng một: "Henri Souvaine (ngừng một chút) lầu 18 (ngừng một chút) phòng 1816". Chưa coi họng tôi, ông đã hỏi tôi làm nghề gì.
Mỗi tuần kiểm điểm những tấn tới hoặc những sai lầm của bạn. Hãng đó tin cậy được và chế tạo đồ thiệt tốt". Rồi một đêm, ông nảy ra một ý.
Lời đó hay và đúng đến nỗi tôi muốn nhắc lại đây: "Đối với một quân vô lại, muốn cho được việc, chỉ có mỗi một cách là tỏ vẻ tin cậy nó, đãi nó như một công dân lương thiện và đáng trọng, cứ nhận ngay rằng nó trung thực, đứng đắn. Trong khi những đội quân của Pickett bại trận, và bị thương nặng trở về, ông phi ngựa đi đón và thú: "Mọi sự đều do lỗi của tôi cả. Như ông Barnum là người keo bẩn có tiếng, chỉ vì không con nối dõi, mà dám bỏ ra hai muôn rưỡi mỹ kim cho thằng cháu ngoại để y chịu theo họ ông.
Tôi ráng tự bào chữa. Ông Cobb trả lời: "Thưa ông, có lẽ tôi chỉ là người gặp nhiều may mắn nhất mà thôi". Chắc bạn đã được nghe người ta nói tới nó: tên nó là Caruso.
"Muốn có kết quả, bạn phải khuyến khích lòng ganh đua, không phải lòng ganh đua ti tiện để kiếm tiền, mà một lòng ganh đua cao thượng hơn, lòng muốn mỗi ngày mỗi tiến, chẳng những thắng người mà thắng cả chính mình nữa". Bổn phận của ông quản lý khách sạn này là thâu cho được nhiều lợi. Ông trả lời một vài câu thôi, rồi nhất định không trả lời những câu khác.