Cảm thấy thế gian hoàn toàn lãnh lẽo. Tôi ủng hộ cái đúng. Và họ nhìn bạn thương hại: Đừng mơ.
Biết nhau lâu mà ít nói chuyện, để xem còn chuyện gì để nói đây? Không để lãng phí, lãng quên khi chưa từng nhớ những đỉnh cao đã có. Nhưng viết ra thì như lặp lại một nỗi đau lờ đờ.
Ánh xanh của tay hắt lên từng hạt gỗ. Phải có mối quan hệ. Tuy vậy, không có nghĩa là người sáng tác hoàn toàn không có trách nhiệm gì với sự tác động từ tác phẩm của mình tới công chúng.
Xôi em để trong lồng bàn. Nhưng từng khúc vỉa hè lại nằm trước mặt những tiệm hàng. Con người không được giáo dục đủ và rộng để đủ sức chia sẻ và lan tỏa giáo dục.
Những con đường sẽ đi đến đâu? Nhiều người đã đang và sẽ hỏi thế. Nước mắt ơi, mày có mất không? Khi mày mất đi, mày được những gì? Khi mày ngấm đất, muối và máu có ở lại và hơi ngọt thuần khiết có bay lên? Mày mới ứa từ trong tao ra, sao mày đã vội đi, vội đi nhanh thế? Thua còn có năm nghìn an ủi.
Kiếm tiền cuối cùng cũng để làm gì. Phừ, đã đến lúc dậy rồi, bạn chui ra khỏi chăn. Dẫu chúng có là những chiến thuật khá hiệu quả.
Tôi nào có muốn lấy nước mắt ra làm vật đấu giá, lúc đó tự nhiên khóc thì khóc thôi. Bạn không khinh rẻ mình vì bạn cố sống trung thực và linh hoạt với cái bạn biết và không ngừng muốn nắm bắt cái bạn không biết. Ít ai hiểu ai và ít ai muốn hiểu ai.
Sản phẩm của sự thiếu cập nhật tri thức chính là sức ì của bộ não. Họ không hiểu biết nhiều về phương pháp giải tỏa. Ăn cơm trưa, lúc ngồi mâm phòng này, lúc ngồi mâm phòng kia ở nhà ăn.
Để bạn có thể dần vẫy vùng trong xoáy hoang mang, lung lay theo nhịp lung lay của nó. Họ biểu trưng cho chính họ. Khi bị bắt bài thêm lần nữa thế này thì họ lại tiếp tục đổi chiến thuật.
- Rất tiếc là không thể, thưa ông. Hiện sinh hết thì còn gì là người. Hoặc là sự lựa chọn vốn dĩ không thể khác của những người biết lợi dụng và vơ vét từ sự đổ vỡ, thối nát.