Họ biểu trưng cho chính họ. Hoặc khi có ai gọi điện đến gặp vợ lại than một câu về sự về muộn liên miên của vợ. Đầu óc bạn lúc này và có lẽ cả mai sau nữa không thích hợp với việc quản lí và ghi nhớ những đồ vật cụ thể.
Mà họ lại chẳng bao giờ dành thời gian để thấy. Chơi là nằm mơ bất tận trong tự giam hãm vào khuôn khổ. Nhìn cái chết tiến lại mà nhếch cười cay độc: Không còn nơi nào lạnh hơn nơi này nữa đâu.
Cảm giác như không thể lành lại được. Còn phải dậy đi học sớm. Bây giờ xã hội như thế thì mình cũng phải theo xu hướng chứ.
Số đông vẫn ngu dốt và hèn hạ. Cháu làm bác buồn lắm (bác theo lên cầu thang). Nhưng khi đã bị bắt bài thế này thì họ lại chơi khác.
Em chỉ thích những anh nho chín. Tôi yêu cầu vụ xét xử tôi được truyền hình trực tiếp, được diễn ra trước con mắt của báo chí, dư luận quốc tế. Con không nói thì làm sao mẹ biết.
Mùi buồn em quyện với mùi buồn anh như cà phê đen pha với sữa thành cà phê nâu. Và việc thoát ra khỏi những lớp mơ mà mọi sự kiện đều có vẻ thật cũng từa tựa như rơi thụt dần khỏi các tầng mây, khá hẫng và khá sốc. Nhưng người xem lại trầm trồ: Ồ, một kỷ lục, suốt đời nó chỉ ăn canh.
Thử làm nhân vật cậu em kể chuyện cho đỡ chán xem, có gì gì thì mong cậu em thứ lỗi: Và khi kẻ thua bay đến miền đất hứa, rũ bỏ mọi tranh đua chốn hồng trần thì kẻ thắng mỉm cười bấm nút cho máy bay nổ tung. Tôi bảo: Mẹ không tin con à? Mẹ lặp lại: …chỉ cần bếch đít một chút.
Và càng ngày càng thấy bớt dằn vặt nếu ra đi vì bạn đã nỗ lực chịu đựng trong một khoảng nào đó và ra đi là để sống cho nó có ý nghĩa hơn. Mỗi con người trong Loài Người. Khi bạn tưởng tượng nhiều bạn sẽ thấy chán.
Sáng nay 8 giờ bạn dậy. Nó đem lại cho bạn cảm giác thăng hoa với những phát kiến hiếm hoi. Thế có phải đỡ cho cả hai không.
Và như thế, theo luật nào đó của cộng đồng xung quanh bạn, bạn phải tự lãnh trách nhiệm và đừng kêu ca phàn nàn. Khi hắn chọn sự sáng tạo này thì hắn biết đời sống sẽ bị ảnh hưởng như thế kia và ngược lại. Người nghệ sỹ là kẻ biết biến mọi thứ thành nghệ thuật.