Tôi doạ lấy thắt lưng vụt thì nó lại nhe răng cười ra vẻ khúm núm em xin em xin. Mặc cảm khi viết về mình và đang viết không phải để ngợi ca những người xung quanh. Này thì… đời người là hoa hồng héo-chỉ còn xơ lá với gai mòn…
Có một thứ bất biến, đó là tất cả. Ta đâu ham hố thắng thua. Nhưng những cái đó đâu có níu kéo được lâu những tâm hồn trẻ luôn muốn nổi loạn.
Lúc ấy, anh quên chưa kể cho em, anh thấy người mát lạnh. Từ phòng thị trường, chạy đi photo, dịch một số thư từ tài liệu, ngồi rỗi hơi vì không biết làm gì hoặc làm những việc mình chả hứng thú gì… tôi nhảy xuống xưởng sản xuất, có những kỷ niệm khó quên… rồi tót lên phòng thiết kế. Khóc không phải chỉ vì giận dữ mà còn vì mình hèn.
Khi đã hay thì chắc chắn nó sẽ cho ai đó và vì cái gì đó. Đúng là đồ trẻ con phải làm ông cụ non. Nhưng tôi sẽ không kết luận điều đó bằng cảm tính hay lí tính.
Này, mày bóc cho chú bao thuốc. Cứ muốn cái gì mình cũng phải toàn vẹn, lúc nào cũng phải trung thực trăm phần trăm. Lúc mẹ đứng cạnh tôi, nhìn tôi khóc và khóc, tôi chợt thấy đây là một khung cảnh tuyệt đẹp và hiếm hoi trong đời.
Với sự phân vân đó, bạn sẽ không cảm thấy yên tâm mà đắp giấc ngủ lên mình dù bạn có thể là một thiên tài. Tôi khóc vì những đứa trẻ chỉ biết đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet mà không tìm nổi một lí do để hứng thú với những bài học trên lớp. Có lẽ cũng sắp qua một giai đoạn nữa rồi.
Một người để được đối xử như thiên tài thì chắc phải đợi dài dài, 2 năm xuất hiện chưa ăn thua gì. Cái đồng hồ cát nó không đứng yên vĩnh viễn để mặt thiện hoặc mặt ác bị úp xuống và trở thành thuộc tính vĩnh cửu khi cát chảy xuống hết. Thế này, cháu với bác trai cam kết bác bỏ thuốc lào thì cháu không bỏ học nữa.
Bạn lại tự hỏi mình trên con đường sao bạn không thấy lo lắng hay ăn năn trước cái tin ấy, bạn chỉ nghĩ đến cái có thể xảy ra với mình. Bạn cần trả công và cả tự do. Mọi người gọi: Ngheo! Ngheo! Tôi không đáp.
Và như thế, theo luật nào đó của cộng đồng xung quanh bạn, bạn phải tự lãnh trách nhiệm và đừng kêu ca phàn nàn. Đơn giản là vì từ nhỏ tôi đã đọc nhiều hơn, tuổi thơ tôi rộng mở hơn mà suy nghĩ biện chứng hơn. Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra.
Dù biết đằng sau chúng không ít sự nhì nhằng. À, nãy giờ quên chưa xin lỗi anh bạn vô danh bên trái. Khi con người sinh ra thì xã hội đã hình thành.