Thời gian đã dạy con người bài học yêu thương. Và gõ, có lẽ còn mệt và lâu hơn viết, nó lại đâm ra là một công việc nặng nhọc hơn cả và thấm thía sự cô độc hơn cả trong lúc này. Đúng là thân làm tội đời!
Nhà văn hỏi: Ai bảo em thế?. Bạn không nghĩ những sự suy kiệt này do thể thao mang đến. Bởi vì, lúc này, lòng tôi dường vô cảm.
Và cú đấm trở nên có giá trị nếu như bạn là thiên tài chân chính cho dù kẻ bị đấm là ai. Cũng như với cuộc đời này. Và hiện sinh là một thứ mà những kẻ cầm quyền rất khoái.
Nhưng lịch sử thường chỉ đánh giá cao những chủ thể điều hòa được những tác động và làm chủ được hoạt động sống, nghĩ của mình. Ăn xong lên giường nằm, nghỉ tí để chuẩn bị viết. Rồi ráp nối thành một câu chuyện hay một cái gì đó.
Cái trạng thái chẳng làm gì nên hồn cả và miên man bàng bạc vẻ bi quan trong cái trạng thái ấy. Tôi cũng chấp nhận thế, mặc dù, với tôi, cái xe ấy vứt đi cũng được. Trái tim tôi nó chả sai bao giờ.
Và thế là thế hệ sau lại phải gánh những tàn tích. Mất cái giấc mơ đấy. Cậu mợ ạ, thời gian vừa qua tôi ghi nhận cháu có một số tiến bộ.
Không muốn xé mà cũng không định làm kỷ niệm. Và lẻn vào hủy hoại nốt tình cảm gia đình. Cần quái gì sự thật và lí do.
Có lẽ bạn sẽ phải xin lỗi độc giả vì những chỗ thật vội vã đâm dở tệ. Nhưng dần trải qua những thái độ của họ tôi biết họ là những nguời tự làm chủ cuộc đời mình và họ vẫn thấy sống còn đầy ý nghĩa. Chà, bạn múa may quay cuồng một lúc, thằng cướp văng ngay xuống hồ.
Khi bạn nằm trên giường, ấy là lúc cảm nhận sự sinh tồn của thế giới âm thanh nhân tạo tân kỳ. Hôm đó là còn được cảnh sát bảo vệ nghiêm ngặt và hầu như toàn bộ cổ động viên là người trong một nước. Bên cạnh sự thương lượng, đây là phép thử cuối cùng trong quãng đời này để bạn hiểu rõ hơn về họ.
Đó là trạng thái mà cô nàng Buồn Ngủ ưa thích để nhảy vào đè nghiến ra. Cớ gì mà không dám nói. Không phải bạn không muốn một cuộc sống như thế.