Chàng phải mất khá lâu mới đến được cái hồ này, chỉ mất vài phút sau khi Nott chán nản bỏ đi. Ta đã làm hết sức mình cho những điều mà ta nghĩ là đúng và cần thiết. Biết đâu chàng có thể giúp bà được một chút gì đó.
Vì vậy hãy để ta yên. Ta chắc là ông biết mà. Sau khi nói chuyện với thần Ston, Nott chán nản bỏ đi tìm một chỗ ngủ qua đêm.
Câu hỏi của ta rất đơn giản: Có thật là chưa từng có một cây bốn lá nào mọc ở khu rừng này không? Một thoáng suy nghĩ. - Cách đây vài dặm có một vùng đất hoang chưa hề được sử dụng.
Ngươi phải nhanh lên. Chàng bị sốc trước những lời Nott vừa nói. Một không khí im lặng bao trùm cả khu vườn, không ai nói với ai lời nào.
Cậu chuyện cũng đã giúp tôi thực hiện nhiều quyết định rất quan trọng cho cuộc đời mình. Cậu là người bạn thân duy nhất mà tôi có,mà tôi luôn nhớ về. Ngay khi thấy Nott, con chim lập tức bay đi.
Những ngọn gió nhẹ thoảng qua làm giảm bớt sự mệt mỏi của hành trình chinh phục ngọn Núi mẹ. Ông ngước nhìn những nhánh cây đu đưa trong cơn gió thoảng nhẹ của buổi ban chiều cùng những tia nắng lung linh trên thảm cỏ xanh mượt phủ đầy những cây cỏ bốn lá mềm mại như nhung trải rộng dưới chân, chưa bao giờ ông thấy lòng mình bình yên đến thế. Bàn tay ông đang chuẩn bị sập cái cửa đá ngăn cách ông với thế giới bên ngoài, thế nhưng ông vẫn trả lời Sid:
Và tôi cũng giúp đỡ và chia sẻ với rất nhiều người còn khó khăn trong cuộc sống. Một số người thậm chí quá phấn khích đã đứng lên rút gươm hô vang với cả quyết tâm: Thậm chí người ta còn nghe những tiếng thở dài chán nản.
Mụ ta không cho Sid một sự lựa chọn nào khác. Chàng phải mất khá lâu mới đến được cái hồ này, chỉ mất vài phút sau khi Nott chán nản bỏ đi. Chàng rút thanh kiếm quý của mình cầm chặt trên tay và nghiêng người xuống bên hông ngựa, chàng để thanh kiếm nằm dọc, ấn mạnh xuống đất và tay giữ chặt chuôi kiếm.
Câu chuyện giản dị này có thể được áp dụng rất rộng rãi cho tất cả mọi người và có khả năng khích lệ một cách độc đáo. Trên đường, Nott gặp không biết bao nhiêu sinh vật kỳ lạ mà chỉ có thể được tìm thấy ở khu rừng Mê Hoặc nhưng anh cũng chẳng buồn để mắt tới. Chúng chỉ thích rong chơi suốt ngày và luôn để việc cần làm hôm nay đến "ngày mai" mới làm.
Năm phút sau, cơn mưa "may mắn" chấm dứt. Chẳng ai nói lời nào. - Jim nói giọng run run.