Trí tưởng tượng làm giảm năng suất lao động chân tay của chàng ta và đem lại đầy hiểm họa. Mà tôi chỉ cần những người biết điều. Híc, đã hai năm rồi, ta vẫn là một thằng nội trợ tồi.
Dường trong mẹ luôn có khao khát về danh tiếng, với công việc mẹ lại đầy trách nhiệm nên mẹ luôn phải cố quá sức mình. Ta chờ ai đó đến hỏi ta. Bất cứ nơi nào cũng vô số những con người như vậy.
Nhưng ở đây các bác sẽ giúp cháu trở lại nhịp sinh hoạt bình thường mà tự cháu phá vỡ. Nhưng thấy cũng hay hay. Tôi phá dần sự phá phách trong tôi.
Đồng chí ấy sẽ cười: À, ra vậy. Và cũng thật dễ hiểu. Bác bảo: Bao giờ có cái bằng, lấy vợ thì bác mới cho về.
Người ta có chuyện để bàn tán về ông chủ tập đoàn nổi tiếng chết vì đột quỵ. Ta thấy đã đủ ớn rồi. Đành tự mỉm cười an ủi là có cơ hội tập nhớ lại đoạn phân tích mới tự thấy kha khá.
Mà giáo viên nhạt và lạnh nhớt như thế thì ngu như tôi cũng biết. Nhưng chúng đã bị đời sống dán vào những vỏ bọc lạnh. Lại không đủ minh mẫn để xử lí những vụ tiếp theo.
Thế là mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà hai tuần nhé. Và nếu ông chỉ đến đó có một mình thì có phải sướng không? Lăn về đâu? Mình chẳng biết.
Dù sao, đó cũng có khía cạnh của xu hướng phát triển không ngừng. Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết. Và bạn cần nghỉ nếu không muốn chết sớm.
Hoặc là chúng sẽ trở nên gian dối. Hoặc là tôi ích kỷ, tôi bất hiếu, tôi bất cần thì những điều đó lay chuyển được tôi ư? Nếu tôi là kẻ (mà theo tôi là) chẳng ra gì như thế thì rốt cục, những sợi dây liên kết giữa họ và tôi hay giữa chúng ta không phải là tình người. Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn.
Những tâm hồn đã chết, đó là một sự tội nghiệp. Định kiến tàn sát sự phong phú. Những suy nghĩ đêm qua khá rành mạch.