Có người đi thẳng tắp, sải bước đều với khuôn mặt vô cảm. Ai rủ em? Cô liếc sang cậu bạn ham chơi ngồi cạnh tôi. Sự so sánh tối nghĩa đó cũng có lí do là xu hướng tuyệt đối hóa sự lựa chọn và đòi hỏi sự hoàn hảo, dâng hiến trọn vẹn vốn có của đời sống, nghệ thuật.
Và từ đó, tớ không thấy rác rơi xuống từ anh ta. Từ đó cháu đi đâu cũng xin phép em, có hôm nào đột xuất, cháu luôn gọi điện về. Mình không bao giờ thả.
Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ. Và với nhiều người, học không có gì ngoài nghĩa đến trường và ngồi vào bàn. Bình thường thì bạn cũng không viết dài thế này đâu, chỉ viết một vài bài thơ và viết theo hàng ngang.
Hắn có thể đạt được trạng thái ấy một cách dễ dàng. Và cho bạn thời gian để giúp họ nhìn thấy điều đó. Những suy nghĩ chúng rất rành mạch và trôi chảy.
Chỉ có con mèo không ngược. Định tung lên mạng hai cái ảnh chụp hoa sữa lúc đầu mùa nhưng máy scan hỏng. Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết.
Họ không bao giờ cần ngờ rằng Tự Nhiên là một đứa trẻ cả thèm chóng chán. Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo. Tỏ ra e thẹn hay đạo mạo càng khó va chạm và dễ bị dắt mũi.
Mọi người không tin tôi, mọi người phải chịu thôi. Muốn sớm đến chiều để chạy ra các sân bóng. Rồi cô bạn ấy kể với cô bạn thân nhỏ bé có khuôn mặt thông minh và một nghị lực học mà các thầy cô giáo luôn khen ngợi.
Cho một quả bom, một vụ ám sát hay chơi những đòn tâm lí khiến hắn phát điên. Nhưng mà dù biết bác nói chỉ để mà nói, chả có ác ý gì (khi hiểu được thế sẽ nhẹ đi) thì những lời không uốn lưỡi cũng vẫn không tránh khỏi làm đau. Chúng ta hãy đi tiếp với mệnh đề tôi là thiên tài và phân ra các khả năng dẫn đến việc tôi không hề có một xu nhuận bút dù tôi có gửi tác phẩm độ hơn chục lần đến vài tờ báo có mục văn nghệ và (tự) đăng hàng trăm bài trên các diễn đàn liên mạng.
Hãy thử cho trí tưởng tượng mở máy xem, khi mà bạn đang ngồi im mà không được viết. Xuống nhà, ông nội vừa sang. Những tâm hồn còn cầm cự được cứ phải là những chiến sỹ bạch cầu thiếu khẩu trang xông vào đám thối rữa mà không được nghỉ ngơi.
Tập về thấy tốn nhưng cũng đáng. Bác bạn đã và đang ganh đua với bà bạn. Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi.