Nhưng bác sẽ không để cháu bỏ học đâu. Nguyên nhân thì rất khó xác định. Tôi thì đã cảm nhận như vầy về cô ta trước lúc bê đơn đến.
Qua bao nhiêu mệt mỏi, đây là lúc để nghỉ ngơi. Nhưng lịch sử thường chỉ đánh giá cao những chủ thể điều hòa được những tác động và làm chủ được hoạt động sống, nghĩ của mình. Đó gọi là biết chơi.
Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng. Nhiều lúc tác phẩm chán người đọc lắm. Có lẽ mọi sự vật lạ thường thu hút bạn khiến bạn quên hỏi mình mơ hay không.
Vừa gỡ xong mối này lại rối mối kia. Những mối quan hệ họ hàng khi chỉ còn trên danh nghĩa mà cứ xây nhà thờ họ, góp tiền cúng lễ, duy trì các quan niệm cổ hủ về nối dõi tông đường, giúp đỡ nhau cho khỏi mang tiếng… thì sự đối phó và hời hợt ấy sẽ tiêm nhiễm dần vào các quan hệ họ hàng gần gũi hơn. Nhưng mà các cậu vốn ưa cảm hứng tự do hoàn toàn.
Đặc biệt là những đêm phải nằm, không biết làm gì với sự đau. Chả thằng nào là không biết quay cả. Và nhận ra đến giờ chỉ có mẹ mới cho tôi cái quyền hờn dỗi ấy.
Ngồi rảnh mà giở cuốn từ điển ra bịa nghĩa từng từ cũng được ối. Và tôi và xung quanh sẽ thôi cảm giác về em nữa. Có lẽ là phim hình sự.
Bố là người nói với tôi câu Đi giữa đường thấy tiếng chó sủa đã quay lại thì chẳng làm được trò trống gì. Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở. Sự quên tỷ lệ thuận với rủi ro.
Và dễ sống hơn một chút. Không biết trận chung kết này, ở nhà có một vé, ai đi. Để thoát khỏi nỗi chán chường.
Hoặc là tôi ích kỷ, tôi bất hiếu, tôi bất cần thì những điều đó lay chuyển được tôi ư? Nếu tôi là kẻ (mà theo tôi là) chẳng ra gì như thế thì rốt cục, những sợi dây liên kết giữa họ và tôi hay giữa chúng ta không phải là tình người. Tôi gồng mặt để vẻ lạnh tanh vô cảm xa xăm không bị biến dạng. Chỉ nghe một âm thanh đánh thức mình trong giấc chập chờn.
Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy. Nói hơi trống không vì bằng tuổi, hồi bé lại học cùng lớp. Cuốn sách thì vớ vẩn.