Những hạt giống may mắn của Cây Bốn Lá thần kỳ đã rơi xuống. Còn sống - còn hy vọng. Anh biết rằng ở khu rừng Mê Hoặc, tất cả các sinh vật và ngay cả rất nhiều loài vật không có sự sống khác cũng biết nói.
Rồi tôi xin được làm bảo vệ ở một khách sạn hạng sang khác. Nott nghĩ: "Cái gã điên đó chắn chắn cũng chẳng tìm được Cây Bốn Lá thần kỳ cho dù hắn có đào nát khu rừng này lên. Từng phút từng phút một trôi qua và Nott đã bắt đầu sốt ruột :
- Làm thế quái nào mà ai cũng hỏi ta về cái cây bốn lá vớ vẩn nào đó nhỉ? Ta vừa mới nói với một hiệp sĩ đến cách đây mấy phút là: chưa-bao-giờ-có-một-cái-cây-bốn-lá-nào-mọc-ở-khu-rừng-này-hết. Anh quay đầu lại định bỏ đi vì nghĩ rằng nữ hoàng Sequoia không muốn trả lời. Bàn tay ông đang chuẩn bị sập cái cửa đá ngăn cách ông với thế giới bên ngoài, thế nhưng ông vẫn trả lời Sid:
Chỉ còn một ngày nữa thôi. Cây bốn lá không mọc ở đây đơn giản là vì nó không thể. Những hạt cây này bỗng tan biến đi như những bông tuyết khi chúng chạm đất.
Chàng đến được vùng đất đó khi bầu trời đang le lói những tia nắng cuối cùng. Tuyệt vọng và không còn tin vào mình nữa. Khi Sid chuẩn bị đứng dậy đi, Sequoia lên tiếng:
Chàng liền xuống ngựa, quỳ xuống và kính cẩn lên tiếng: Sid xuống ngựa chậm rãi tiến lại gần hồ. Biết đâu chàng có thể giúp bà được một chút gì đó.
Ngày mai Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc trong. Điều tồi tệ nhất chính là cái cảm giác buồn bã mà anh đang cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết, đó là: anh chắc chắn rằng sẽ không bao giờ gặp được may mắn trong cuộc đời mình, chứ nếu không thì bây giờ anh hẳn đã tìm được Cây Bốn Lá thần kỳ rồi. Độc giả khắp mọi nơi đã chú tâm thưởng thức, chuyền tay cho bè bạn và mỗi người đều mua nhiều bản để tặng cho gia đình, người thân, đồng nghiệp như những món quà đặc biệt của sự may mắn.
Tôi đã ra đi và không bao giờ trở lại. -Bốn với chẳng ba lá! - Nott nói với giọng chán chường - Ba ngày rồi thật là công cốc, ta tìm mãi mà chẳng thấy đâu. Chẳng có gì ngạc nhiên khi Nott quyết định như vậy vì đó là một đặc điểm của những người tự cho là mình thiếu may mắn.
Nước sẽ chạy theo rãnh đó tạo ra một dòng suối, như vậy nước sẽ không còn tích mãi trong hồ nữa. Ngươi không cần sự chấp thuận của ta. Chàng đến được vùng đất đó khi bầu trời đang le lói những tia nắng cuối cùng.
Nott cảm thấy một nỗi thất vọng to lớn đang chiếm lấy lòng anh. Đây thực sự là một món quà đặc biệt, thú vị và đầy cảm hứng mà Alex Rovira và Fernando Trías de Bes đã mang đến cho chúng ta. Vì thế Nott lên tiếng chào bà: