Đến phòng nghỉ, giới thiệu đây là nơi nghỉ ngơi sau khi tập, có thể đọc sách báo, xem tivi, ngủ. Nhưng mà bạn này, tôi không tin vào tính bản thiện bao la của con người đâu. Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái.
Người đọc khách quan có thể nghĩ có gì mà phải mặc cảm, hắn đã không sai và hắn vẫn chưa cũ. Đó là lúc bạn xác định được cuộc chiến, cuộc chơi. Tôi từ giã mái trường cấp III.
Bỏ mặc chúng và rặn những ý nghĩ mới. Em ngủ từ mười giờ nên không rõ. Nhưng ta đang có những trạng thái bệnh.
viết bị bắt gặp sẽ dễ bị bảo thôi đừng viết thế đợi thì làm gì ạ làm gì cũng được nhưng đừng viết Ông anh cũng vuốt vuốt vuốt. - Xin ông bớt mỉa mai cho.
Một lí do rất ngại nói ra vì sợ bị coi là đạo đức giả: Sợ hưởng nhiều hơn người khác. Dù sao cũng có lẽ là một phần của truyền thống. Đêm hôm khuya khoắt, vắng lặng, nó sủa ai? Nó sủa cái bóng của nó? Hay nó sủa thần chết? Cứ nằm mở mắt trong thứ mờ mịt giăng quanh.
Chúng tôi đi xe máy đến đó, gửi xe, đi qua một dãy hành lang khá tối. Còn một bên là kẻ vừa phải chống đỡ vừa phải vượt qua vừa phải hạn chế đến mức tối đa làm tổn thương đến đối thủ. Mà càng không được hiểu, cái đầu càng cứng, càng bất cần.
Quá nhiều lí do để sống. Để tí nữa em bảo cháu vào. Rồi một ngày kia, cậu ấy sẽ cảm thấy cần bất bình.
Tôi biết ông rất yêu vợ. Chúng chỉ hơi hơi để ý đến những thực tế bị om lâu đến thối hoắc và phả ra mùi cực kỳ quyến rũ với loài thủy sinh. Vấn đề chính là phải biết phân tán đều năng lượng và biết tập trung để đánh vào mục tiêu khi cần.
- Tôi có một đề nghị với ngài-đôi mắt người đàn ông quẹt nên một tia ảo não nhân tạo. Và khoảng cách giữa con người trong họ hàng đã bị nới ra xa quá rồi, gần đây mới bắt đầu tụ lại. Không biết trận chung kết này, ở nhà có một vé, ai đi.
Để nấu cơm cho anh ăn. Mở tủ ra, thay quần áo. Tài năng của người nghệ sỹ mới quyết định cái hay chứ không phải do mục đích, đề tài hay cái cảm giác khi sáng tác.