Một hôm, mẹ và tôi đến thăm quan xưởng của chị. Bắt đầu nghe những tiếng động khác. Tua nhanh thôi, mệt rồi.
Khi họ biết những ngày này bạn không còn tư cách sinh viên. Ngoài cái giá cắm bút thì có một số thứ khác. Rồi bác ta sẽ quát: Thằng kia! Mày rình mò gì thế? Muốn gô cổ lại không? Phắn!.
Nhưng vì không thấy thì làm sao họ cho bạn thời gian được. Còn những ngày tiếp theo là tùy thuộc vào ông. Họ nỗ lực vì điều đó.
Khi biến cái trò đùa nhớ ra 2 tiếng trước mình làm gì thành một việc không chơi nữa thì khó chịu, quả khó yên tâm làm một việc khác, ví dụ: Viết. Các chú bảo: Mày còn đứng đấy làm gì?. Hãy vừa tưởng tượng vừa ghi nhớ để khi có cơ hội sẽ nhai lại nó bằng câu chữ.
Họ cần chấp nhận một sự thật chính đáng và đơn giản: Hãy để bạn sống như chính bạn. Mất thì thôi nhưng trong đó có quyển vở chứa bài viết này. Vậy mà các chú lấy chúng tôi làm theo luật để bịt miệng tôi.
Nghĩa là bạn có cơ hội lén lút viết và gõ hơn. Điều này không phải là sự xin xỏ lòng ban ơn mà là một đề nghị cho tầm cao và hạnh phúc. Nhưng tao, à tớ, à không, tao cũng đang chơi.
Khóc xong không thấy đớn đau, chỉ thấy mông lung. Để cắn tiếp những kẻ chống đối mục đích đẹp đẽ của tôi. Tôi không muốn đi đâu cả.
Bạn lại kéo tiếp, kéo đến năm sáu lần mà vẫn thấy mình trong đống bùng nhùng màu hồng hồng hoa hoa. Nhưng sống vì điều gì, có lẽ chẳng mấy ai rõ. Tôi khóc vì cứ phải chống lại sự e ngại động chạm đến người lớn hơn khi viết.
Đằng này… Mẹ kiếp! Sao mà mình bình thản quá. Những cái cảm giác mà được coi là thực chất nhất của hiện sinh. Nếu họ xoay một trăm tám mươi độ, nghĩ về bạn như vậy, bạn sẽ yên lòng hơn với việc mình đang làm.
Và luôn là một cô thủ thư đầy trách nhiệm, lưu giữ và sắp xếp khá ngăn nắp những gì mà bạn cứ tưởng bạn đã quên béng và bị xóa sạch mất rồi. Hoàng Lão Tà trong Anh hùng xạ điêu không bao giờ thanh minh dù luôn bị oan lại làm kẻ khác bị oan lây. Ông thấy mắt nàng ngân lên những tia sáng kỳ lạ.