Còn nói riêng hay ngoại lệ thì đọc ít nên không biết. Lại là phá vỡ tất cả, bất chấp luân thường đạo lí mà chẳng bao giờ biết mơ. Đã có kinh nghiệm, bạn nhắm mắt lại, nằm im, tích tụ lực để vùng dậy.
Nhưng với mẹ, tôi cho mình cái quyền đó. Có quyền chọn lựa giữa sống thiện và ác. Chiều nay, chị út và cô bạn rủ vào chợ ăn bánh rán với cả chè.
Người rỗng như không có lực. Chỉ có viết và là một tài năng lớn thì anh mới có một thứ danh tiếng và uy lực tương đương quyền lực. Bạn cần trả công và cả tự do.
Và tôi biết, những độc giả hời hợt cũng đâu thấy khác. Hai bên dè chừng nhau. Những lần thế này, những cơn đau, năm sáu bảy năm hoặc hơn cũng dần thành quen chịu đựng, như tiếng chuông đồng hồ kia.
Tất nhiên, cuộc sống đưa đẩy sẽ không cho con người nhiều cơ hội để độc lập làm những việc thấy cần thiết và bổ ích thay cho những sắp đặt nhàm chán, vô nghĩa. Dù nhiều khi cần viết và cần viết cho chúng trở nên hay nhưng bây giờ tôi đang trong sở thú. Tôi vẫn ngồi không động tĩnh như gỗ đá.
Họ cảm ơn một cách khách sáo hoặc im lặng như không có chuyện gì xảy ra. Anh cảm thấy mình không còn thật lòng với nó nữa. Tôi sẽ còn góp thêm một vài gọng kiềm kẹp cho anh chết.
Cũng có thể là khuôn mặt cũ. Đó là sự thiếu hòa hợp của họ với đối tác hôn nhân. Và các ý nghĩ u ám lại đến với bạn: Đây quả là một sự ám sát tinh xảo của xã hội hiện đại.
Xu thế hiện sinh là minh chứng rõ rệt nhất cho điều đó. Giá mà em đến, dịu dàng bắt tôi bỏ bút. Lúc đó mình sẽ bảo: Bác ơi, em mất xe.
Vậy thôi, bạn sống bình thường. Tóm lại là không được bi quan. Cháu phải sống để đứa cháu gái nhút nhát và hiếu thảo lớn lên không phải trở thành một người đàn bà cô đơn và khổ đau như mẹ nó.
Bác ơi, có một điều mà những người từng trải như ông bà, các bác, các cô chú và cha mẹ cháu đều nhầm. Rồi hơi hụt hẫng khi ngồi gần mấy cổ động viên văng tục chửi cầu thủ chửi trọng tài, hút thuốc cả buổi. Phù! Chị đã mổ xong, còn yếu nhưng có vẻ ổn rồi.