Và tôi hỏi vị khách của chúng ta câu hỏi đầu tiên: Tôi kể cho mọi người nghe những lần đi chơi với cha. Casey Stengel được mời tới cuộc hội thảo để cho biết quan điểm của mình.
Đừng chê bai, hạ thấp người khác. Thậm chí vạch 16 mét 50 chúng tôi cũng không thấy. Tôi chẳng còn biết hỏi cái gì nữa.
Nếu bạn thấy họ cứ mỗi câu mở miệng lại là một từ dạng trên, thì hãy báo tin ngay cho sách Kỷ lục Guinness! Regis Philbin và Kathie Lee Gifford là những phóng viên điển hình rất thành công từ việc biết cởi mở. Thậm chí vạch 16 mét 50 chúng tôi cũng không thấy.
Nhờ vậy tôi không còn thấy run nữa. Có điều, tất cả chúng tôi đều phải bật cười. Tôi đảm bảo nếu cố công tập luyện, bạn sẽ trang bị được cho mình một khả năng nói hoàn hảo.
Tôi quen biết gia đình Bob Woolf khá lâu và luôn giữ một mối quan hệ thân thiết. Trái lại, việc phân ưu sẽ nhiều hơn nơi tang lễ. Và cái gì diễn ra tiếp theo thì chắc các bạn cũng đoán được.
Nếu không, người ta sẽ không có ấn tượng gì sau khi trò chuyện với bạn và sự hiện diện của bạn hoàn toàn mờ nhạt. Will Rogers nói rằng ông có một kế hoạch để kết thúc chiến tranh thế giới thứ nhất. Thứ hai là sự nhạy cảm linh hoạt khi đặt câu hỏi.
Rồi tôi lại vặn nhạc lên… và vặn nhạc xuống. Cuomo trả lời Tôi sẽ nói về việc chống lại bản án tử hình. Williams Kunstler lại là một luật sư có giọng điệu hùng hồn mạnh mẽ, quyết liệt và khẳng khái.
Vì thế phải chuẩn bị trước một chương trình càng cụ thể càng tốt. Tôi không muốn đưa ra những kết luận sai lầm, hãy để thời gian trả lời. Và tôi tự hào về nó!
Nhưng ngay sau đó, họ lại nghe vài lời tự giới thiệu của tôi. Bây giờ mới tháng giêng! Tôi đồng ý. Và cho dù hỏi với bất cứ ai thì bao giờ tôi cũng tạo ra một cuộc tranh luận vô cùng thú vị và gay cấn.
Đặc biệt là khi người trò chuyện với bạn không có chuyên môn như bạn, lúc này tốt nhất hãy dùng ngôn ngữ không chuyên biệt, rõ ràng và dễ hiểu. Với Harry Truman thì những gì bạn thấy ở anh ấy cũng chính là con người thật của anh. Bản năng sẽ mách bảo bạn nên nói cái gì và cái gì không nên nói.