Còn nếu không biết gì, cứ để bà già yên tâm với công việc của bà ấy. Liên tưởng sơ sơ đến một trò hành xác. Bạn không coi đó là một nỗ lực sai lầm, huỷ hoại toàn bộ sự tự nhiên.
Dẫu chưa diễn đạt được hết cái muốn diễn đạt. Tôi từng nghĩ tôi sẽ giằng lấy một thanh kiếm và dồn hết lực cũng như sự dẻo dai, những năng lượng ngầm của mình để chém chúng khi chúng giở trò. Chơi là làm cho người ta thấy hay khi chứng kiến, lại làm người ta chán kinh.
Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm. Và biết rằng mình biết ít thế nào. Có thể hắn câu được những con cá to để thả.
Tụi bạn rủ đi đá bóng lúc mười rưỡi nhưng không thú lắm, người đang mệt. Thế thì nên trở thành một chú chó ngao nữa của tôi. Ta cũng được đi câu.
Tôi sẽ không đề cập chi tiết khả năng ngộ nhận ở đây vì nếu thế, những điều tôi viết không có giá trị một thiên tài kể sơ sơ về cái xảy ra trong và ngoài mình. Mặc dù khi mượn lời anh bác sỹ, tôi cũng đính kèm luôn chút tin tưởng khi nó khá trùng hợp với phỏng đoán của mình. Mẹ: Em cảm ơn các bác đã lo cho cháu.
có một đứa bị nằm trần truồng trên sàn lạnh cho đến sáng mà chẳng đứa nào đoái hoài vì nó trơ trọi không kẻ thân thích suy ra không có tiền và thế là chỉ đến lúc nó sắp chết thì sợ hậu họa bọn mày mới chịu xúm lại Tôi, mọi người gọi nó dậy những hôm đi ăn giỗ, nó nằm ườn, càng gọi nó càng nằm, càng mắng nó càng nằm. Bạn dần biết cách đặt năng lượng của mình vào cái gì.
Rồi, Việt Nam mặc áo đỏ thế nào cũng thắng. 8 giờ dậy thì cái ngực lại rát. Đó là lúc mà trí tưởng tưởng phải lén lút sinh đẻ nơi xó tối của tiềm thức.
Ba bố con cùng đi xem nhưng vé của bố ở khán đài khác. Năm ngoái, đi chụp phim ở phòng khám tư, có anh bác sỹ xem xong bảo cái xương chốt sau gáy (nguyên văn là xương sàng sau, thử dịch tiếng Việt ra tiếng Việt lần nữa cho dễ hiểu) dày quá khiến não nở ra mà hộp sọ không nở ra được. Tôi gọi 2 miếng bánh ngọt và 1 chai sữa đậu nành.
Tiếng gào của họ hoà vào tiếng reo của cổ động viên và được gọi chung là tinh thần dân tộc. Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này. Lúc đốt tập Mầm sống quả là tôi cũng có ý đồ cho mẹ nhìn thấy, một chút có vẻ điên rồ.
Nhưng tôi vẫn tin chúng ta có một lượng cái thiện cần thiết. Nó rất giống tôi nhưng đơn giản là vì nó đọc và hiểu ít hơn nên nó chưa dung hòa được. Giải trình thế nào đây? Biển số xe không còn nhớ.