Và kẻ thua chấp nhận rút súng tự tử. Ông yên tâm, việc này không hề phạm pháp. Nhưng tuỳ cách xử lí mà khối tích tụ ấy tiêu hao đi hay không.
Được một lúc, có một bà già đến mở cái thùng rác màu vàng trước mặt ra, sục sạo, lục lọi. Đem lại sự biết rèn luyện và biết hưởng thụ. Không phải là giáo huấn, chỉ ra chân lí hay giác ngộ cho quí bà nọ.
Có vẻ may mắn thay, sự phong phú khiến không phải ai cũng định kiến. Còn cái quần thì rộng thùng thình. Cả đời tôi hầu như không quay cóp và một đôi lần làm chuyện đó khiến tôi nhắc mình suốt.
Còn quá nhiều cái bị hiểu sai về bản chất. Và phần thưởng sẽ trị giá hơn cả giải Nobel. Nhà văn hôn lên má nàng như muốn vệt hồng ấy loang khắp thịt da nàng.
Nước mắt ơi, mày có mất không? Khi mày mất đi, mày được những gì? Khi mày ngấm đất, muối và máu có ở lại và hơi ngọt thuần khiết có bay lên? Mày mới ứa từ trong tao ra, sao mày đã vội đi, vội đi nhanh thế? Tác phong công nghiệp + Khả năng chia sẻ + Hiệu quả. Mẹ tôi đi về phía bên kia.
Bởi vì bạn đã từng làm thế, đã từng lết đi trong vài năm. Em muốn cùng anh chạy vòng quanh công viên những buổi sáng tinh mơ. Còn nếu quá ít người đủ tài để nhận ra phải thiện và thực hiện được nó; và nếu tôi (cũng như những người đồng tình với tôi) nỗ lực mãi mà khả năng có hạn, không đủ sức lay chuyển họ; thì sự cô đơn mãi mãi của thiên tài vẫn còn tạm thời là một định lý chưa thể lật đổ.
Tôi lại viết để tìm sự ủng hộ của dư luận. Hai lần đại bác bên dưới bắn ngược lên: Khẩn trương lên nào. Cuộc đời con người là chuỗi cát bụi về với cát bụi.
Còn những ngày tiếp theo là tùy thuộc vào ông. Trong khi sự phát triển tự nhiên của tôi lại vượt qua những khoảng an toàn tạm thời và dễ đổ vỡ họ tạo ra. Bị môi trường biến thành kẻ tự đè nén nhiều cảm xúc ngoài xã hội, ở nhà (nơi không sợ ai cho ăn đòn đau) thằng em tôi nhiều lúc trở nên ích kỷ, lỗ mãng, ngông ngạo.
Vì vậy, nhà văn thường ngăn vợ lại bằng cử chỉ âu yếm ấy. Hôm đầu đến ngủ nhà bác, bạn cũng nghe cái tiếng ấy, khác với các loại chuông khác, mà không biết là cái gì, cứ tưởng mình mơ. Nghe có vẻ xuôi xuôi đấy, nhưng lại tòi ra lí do nữa đây: Bác đi chơi thì ai sẽ theo dõi việc họp tập và chăm sóc bạn?
Tại sao hôm nay cháu không đi học? Cháu mệt ạ. Bởi vì, trong tôi vẫn âm thầm mặc cảm bất hiếu và ích kỷ khi tôi không đi con đường gia đình sắp đặt; lạnh nhạt với mẹ cha; những ngày này chỉ ăn, ngủ, viết, tuân theo thời gian biểu sáng dậy lúc 7 giờ, đêm ngủ lúc 10 giờ; và đôi lúc đi chơi cho khuây khoả. Phải, nên, đừng… Câu chuyện của bạn có thể mở rộng với thật nhiều nhân vật và tình tiết.