Bây giờ tôi tin chắc chắn, không mảy may ngờ vực, rằng vấn đề quan trọng nhất - và gần như là độc nhất - mà bạn và tôi phải giải quyết là chọn những tư tưởng chánh trực. Bạn có thể nói rằng trường hợp của bạn khác, làm sao áp dụng được những cách kia. Thể lực đó, tôi đo bằng mày lực kế (dynamomètre) mà tôi bảo họ bóp hết sức mạnh.
Chàng "nhãi con" Charles Luckman từ nghề "cạo giấy" chỉ trong 12 năm leo lên ghế hội trưởng Công ty Pepsodent, lương mỗi năm 100. Ta chẳng dại gì mà nghe. Vậy bạn nên biết chuyện ông Samuel Untermeyer, nhà luật sư nổi danh khắp toàn cầu.
Tôi không buồn đóng tàu chút nào, mà cũng không buồn làm việc gì cả. Ông tủi nhục, thất vọng tới sa lệ. "Làm bộ như" bạn đã thích công việc của bạn và sự gỉa đò đó sẽ làm cho bạn thấy thích thiệt, bớt mệt, bớt lo lắng.
Mỗi tháng ông đọc lại một lần tất cả các giao kèo của công ty. Vậy muốn diệt nỗi lo trước khi nó diệt ta, theo quy tắc thứ ba này: Rồi dở nón, chỉ vào một miếng giấy trong dán trong đó, có chép đúng câu tiếng Pháp mà ông đã học để chào khách.
Uỷ ban có thể quyết định phải kiếm thêm sự kiện nữa, hoặc làm việc ngày việc nọ, hay không làm gì hết. Tôi hoảng không dám chào khách nữa. Khi vết thương lành rồi thì lạ lùng thay, người đó mất hẳn ngủ.
Họ đầu đọc đời họ chỉ vì cái giá tiền một tấm thảm. "Tôi đã chơi lối "sấp ngửa" một là được hết, hai là thua tận với sự chỉ trông ở vận mạng của mình và tin ở những lời mách bảo của kẻ khác. Dưới đây là bài thứ hai.
Câu ấy tôi mượn của Emerson trong đoạn cuối thiên tuỳ bút "Tự tín" của ông: Khi ta thắng trên đường chính trị, khi lợi tức của ta tăng lên, khi ta hết bịnh, mạnh trở lại, hay có bạn đi xa trở về, hoặc gặp một hoàn cảnh thuận tiện nào, những lúc đó ta thấy tinh thần phấn khởi và ta nghĩ rằng ngày vui sắp tới. Một trong những nhà bệnh thần kinh danh tiếng nhất ở Anh, ông J. Những kẻ đó may mắn vì họ có nhiều nghị lực, nhiều hạnh phúc mà ít lo lắng, ít mệt nhọc hơn kẻ khác.
Mahlstedt nói vậy khi ông bị vùi xuống huyệt. Chúng đáp: "Chúng em không có ba má". Vì những người thân của ông biết rõ "óc ông vào hạng tầm thường nhất".
Bây giờ tôi làm việc tại một bàn giấy. Rồi tôi bắt chước những ngón hay nhất của họ và sẽ luyện cho tài tôi thành một kết hợp rực rỡ của hết thảy những tài ba đó. Bà té, đầu gối chảy máu và sái cổ tay.
Không bao giờ tôi chịu cảnh ấy". Và bắt tôi mặc quần áo dài, rộng. Để cho gánh nặng của ngày mai đè thêm vào gánh nặng hôm qua và hôm nay thì kẻ mạnh nhất cũng phải quỵ.