Ta sẽ dùng nó làm cho sự đau khổ biến mất khỏi cuộc đời bà”. Ông là một trong những nhà lãnh đạo phong trào đấu tranh cho quyền bình đẳng của người da đen vĩ đại nhất trong thời đại chúng ta. “Mỗi một tai họa , mỗi thất bại, mỗi chướng ngại vật, mỗi bệnh tật của cơ thể; mỗi hoàn cảnh khó khăn và kinh nghiệm đều mang theo một hạt giống lợi ích tương đương nào đó, nhưng thường ẩn dưới một hình thức nào đó.
Là nữ diễn viên chính thủ vai trong phim Jame Bond –ngày mai không bao giờ chết( Tomorrow never dises), Michelle đã giành đươc chỗ đứng trong trái tim những người có thế lực ở Tinseltow. Vào cuối thập niên 1960, ông quyết định dấn thân vào hoạt động kinh doanh. Ông đã khởi nghiệp bằng việc giúp điều hành cửa hàng nhỏ của gia đình.
Ông không bao giờ phải làm gì cả vì mẹ ông cho ông mọi thứ ông muốn, kể cả sự chăm sóc đầy yêu thương. Còn ngược lại, nếu chưa từng có được mẩu vàng nào, bạn là kẻ thất bại. Có thể nói, vì chỉ là một ứng cử viên lép vế, không ai biết đến, chiến dịch của tôi đã đạt được một thành công đáng chú ý.
Chúng ta đã tiến đến giai đoạn mà không một ai được phép mắc sai lầm và những ai mắc sai lầm đều bị trừng phạt. Bà cũng là chủ tịch của tổ chức các dịch vụ văn hóa và du lịch Trikaya, nơi tổ chức các chuyến du lịch văn hóa giáo dục cho du khách cũng như nhân dân địa phương. Tôi được đặt vào một khu vực thị trường khác hẳn.
Tiền ông đầu tư cho việc nghiên cứu cạn dần. Sau đó, bà chia tay chồng bà và gáng nặng của bà lại còn nặng thêm vì phải nuôi thêm đứa co gái tật nguyền và 5 người em. “ Dari Jemapoh Ke Manchestee” là bộ phim truyện đầu tiên của ông.
Ngày nay,thật khó sống nếu không có một sản phẩm Nhật nào trong nhà mình. Mới đây, tôi đã điều khiển một buổi họi thảo và có một phụ nữ luôn đạt được doanh thu 250. Đối với tôi, khả năng giữ được cầu vồng mới đúng là thành công thực sự.
Tôi hoàn toàn tin tưởng rằng một tổ chức nào đó sẽ có tương lai tốt đẹp nếu nhận tôi vào làm. Cuộc đời chính chị của ông lúc nào cũng như đang trên 1 đại dương dậy sóng. Chúng tôi chẳng biết gì về kế toán, tài chính hay tiếp thị.
Một bữa nọ, lúc sắp xếp lại sách vở, tôi tình cờ gặp lại quyển sách “Nghĩ đến sự giàu có và làm giàu”. Tài năng cũng không; trên đời này chẳng hiếm những người có tài mà không thành công. Sau 3 lần thất bại, cuối cùng ông đã được hai trưởng ở Luân Đôn tiếp nhận.
Giữa độ tuổi 50 và 60, có 25% thành tựu vĩ đại, giữa độ tuổi 40 vf 50 là 10%. Kết quả của tôi kém nên tôi không đủ điều kiện lên lớp sáu ( tương đương với chương trình dự bị đại học hay chứng chỉ A). Dương như, phương châm ngày nay của chúng ta là “ Hối hả, Lo lắng, An táng”.
Với những người khác nhau thì Hishuddin Rais lại có ý nghĩa khác nhau. Nó không nói “nên có” hay “cần có” mà là “phải có” vài cơn mưa đổ xuống. Không ai biết được rằng, đối với tôi, một cách không chính thức, nó đã trở thành cẩm nang của sự thành công.