Tôi lấy cuốn tiếng Anh không học nữa và bắt đầu chầm chậm tước nó ra. Mình không còn sức để nghĩ đến, không còn sức để đi tìm, để trình báo. Lát sau, thằng em đi vào.
Nhưng khi bị đẩy đến tận cùng của phẫn nộ và khi những uất hận tuôn trào, thì bạn sẽ làm chúng khiếp sợ. Lại đánh một canh bạc nữa. Thế thì nên trở thành một chú chó ngao nữa của tôi.
khi dần xuất hiện những kẻ trong chúng mày bị giết chết một cách dã man như trong những phim về bọn bệnh hoạn có lẽ chúng mày mới biết đến y đức Nó mất hay không mất là may đây? Dăm giọt loang lổ ở khoảng đất trống mình lầm là của mình kia thuộc về giấc mơ của ai? Họ lại đang chu du với nó hay tẹo nữa có người khóc òa lên vì mất nó? Không phải điệu cười chua chát.
Mất mất người kể chuyện. Tôi không khó chịu, cũng chẳng động lòng. Hạnh phúc với mỗi lần lấy can đảm mượn đồ dùng học tập của nàng.
Những kẻ bao che, đỡ tội cho chúng cũng không phải là người. Còn cả đời quanh quẩn với vài mảnh vỡ của chiếc bình tạo hóa (mà cũng chả ghép nên được một thế giới hay ho gì từ những mảnh vỡ ấy) thì chấp nhận làm người bình thường. Ở đây, bạn tự nhủ, bạn nằm một mình và than vãn chẳng để làm gì.
Một số cô bạn cùng lớp cũng thế. (Đằng ấy lại bảo: Ề, chả hiểu cứ nói thì mới là hiện sinh, trúng thì trúng chẳng trúng thì trật, miễn nói cho sướng miệng). Cả hai trạng thái đều như cơ thể không phải của mình.
Đầu tiên là một cuốn sách tiếng Anh dày vài trăm trang. Chứ không thở dài như những người thân… Ngồi nghe giảng và chép bài.
Nhà văn bỗng cảm thấy buồn. Từ đó mẹ có nhiều biểu hiện dịu hiền hơn. Không phải cái nhẹ bẫng bản chất của tờ giấy.
Ngần ấy năm không ngửi thấy mùi gì, thật khổ. Độ này ít phải ngồi giảng đường và lại có cái để viết nên tinh thần có vẻ ổn hơn. - Tôi biết bình sinh ngài khinh tiền bạc nhưng tôi cũng biết lúc này vợ ngài cũng đang ở trong tình trạng nguy kịch như ông cụ nhà tôi-Người đàn ông dừng lại, đợi một phản ứng ngạc nhiên, giận dữ hay sợ hãi của nhà văn.
Tôi cứ mãi im lặng nhìn vào trang sách. Bình truyền chất đầu giường rỏ tong tỏng. Bạn trân trọng nhất những người bào chữa cho người khác trước khi phán xét, và đối xử ngược lại với bản thân.