Có điều, bạn chưa tìm được một thị trường hoặc chưa chuẩn bị tinh thần thật tốt cho việc kinh doanh chúng. Chẳng có ai tin và chẳng biết tin ai. Bởi em biết hy sinh từ trước anh rất lâu.
Sợ vì cảm giác có thể đánh mất rất dễ dàng. Tôi ngồi đây, chẳng làm gì cả, chẳng bán mua gì cả, tôi đợi cô tôi. Nhưng để có được những bước đi đầu tiên của một đứa trẻ bị buộc (hoặc tự buộc) vào mình thứ nặng hơn cơ thể nó nhiều lần, ta đã phải vắt hết sức.
Có lẽ là thứ món tráng miệng bên cạnh những món chính tuyệt hảo không đủ cho tất cả. Nhưng bác sẽ không để cháu bỏ học đâu. Hy vọng khách đến Sea Games vẫn còn được tận hưởng mùi hoa sữa có gì đó mang tính tượng trưng rất sâu xa cho người Việt.
Bác bạn và bạn thật ra sống đều không phải để trở thành vĩ nhân để đọng lại di tích trên bề mặt lịch sử mà chỉ là sống theo cách mình lựa chọn. Sau mỗi pha bóng hoàn thành nhiệm vụ đầy tính sáng tạo, thay vì vuốt tóc, anh tiếp tục lựa chọn vị trí cho tình huống tiếp theo. Với không ít uẩn khúc của chung một thế hệ.
Nhưng không hiểu một điều là tuổi trẻ không thích nhiều lời. Nếu dư luận tiếp tục ơ hờ thì bạn sẽ cư xử theo một cách khác. Cả hai trạng thái đều như cơ thể không phải của mình.
Làm thế nào bây giờ? Ngủ hay không ngủ? Thôi, đùa đấy. Thêm nữa, không có hứng thú. Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó.
Đời, nghệ thuật, người… thật luẩn quẩn. Khi rời sân cỏ để về căn phòng tầng hai cách mặt đường chừng mười mét. Sức khỏe phải tự mình giữ.
Mang đi cảm giác lạnh lẽo của những năm cuối cấp. Cũng dễ hiểu, đã bon chen thì mấy ai còn sáng suốt. Rồi thì bạn vẫn hồn nhiên nhưng đó là một vết thương đầu đời trong tiềm thức mà những sự thể tiếp theo làm nhói lại.
Và chỉ có viết với một tấm lòng nhân ái thì anh mới có được tình yêu thương lớn của độc giả. Không biết thì khó trách. Nói nhiều câu làm cả nhà bật cười.
Không cất đấy, làm gì được nhau. Đánh dấu được bao nhiêu sự thật, bao nhiêu thời khắc. À, đấy là tôi đang nói về những người không có tâm.