Có thể leo lên băng ghế cao hơn để nằm nhưng nóng hơn. Nghĩ: Thế chắc là mình đoán cũng đúng. Nhà con chẳng thiếu thứ gì nhưng con về mang quà thế, mọi người vui lắm.
Và phải đập xác xuống nền đá hoa lạnh buốt. Rồi đồng chí công an sẽ hỏi: Anh sở hữu chiếc xe được mấy năm rồi?. Dùng cứt thì không hay lắm.
Trước trận bán kết một ngày là ngày cưới chị cả. Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người. Rồi ráp nối thành một câu chuyện hay một cái gì đó.
Tôi khóc vì những đứa trẻ chỉ biết đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet mà không tìm nổi một lí do để hứng thú với những bài học trên lớp. Nhưng nước mắt không nghe tôi. Chị mặt nhàu đợi lâu nói: Thôi cảm ơn, sốt ruột.
Không gian không quá rộng nhưng mọi vật được sắp xếp khiến người vào không cảm thấy gò bó. Và người ta sẽ phải viết vào lịch sử rằng cho đến thời đại tân kỳ này, khi mà vật chất đã đủ san sẻ, con người nói chung vẫn còn cực kỳ ngu dốt. Như thế bạn sẽ bớt được nghe bài cháu phải tự xác định cho mình.
Khi ấy, nó sẽ bước chập chững sang những điều tôi viết và thu hoạch cái mình cần. Chị mặt nhàu đợi lâu nói: Thôi cảm ơn, sốt ruột. Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời.
Vận động, đọc sách và làm việc theo sở thích khiến thằng con trai bớt côn đồ. Rất nhiều con người suốt đời sống cho người khác nhưng về mặt lịch sử thì chỉ là hai tay đẩy bánh xe từ hai phía đối diện với những lực tương đương. Tôi cười khùng khục trong họng.
Khi được tôn trọng như thế, còn cách nào khác là cố mà muốn sống và yêu đời sống này. Có thể chúng đem lại thêm sự hoang mang. Tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì họ.
Khi những ý nghĩ này gõ nhịp trong óc, lòng bạn không có căm hờn, chỉ một chút bực bội, nhưng như thế cũng đủ để làm xúc tác với men tiềm thức. Nhưng tao, à tớ, à không, tao cũng đang chơi. - Tôi muốn… Tôi muốn… Tôi muốn ông cụ sớm được ra đi thanh thản.
Mẹ mua vé khách sạn cho con đi tập lại nhé. bonus: người bình thường làm thiên tài khó thế nào thì thiên tài làm người bình thường cũng khó không ít hơn thế. Chúng tôi ngồi yên với sự thoải mái chứ không gắng gượng hay kìm nén.