Không hút là không hút. Chúng tôi đi xe máy đến đó, gửi xe, đi qua một dãy hành lang khá tối. Bạn cần trả công và cả tự do.
Mẹ tiếp tục lay bạn dậy, bạn cứ rúc vào chăn. Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải. Đứng dậy tại chỗ, uốn éo nhún nhảy theo điệu nhạc trong máy vi tính, đơ đỡ.
Tiền rồi sẽ có rồi sẽ mất nhưng ngại tiền khi chưa kiếm ra. Có những loại người không hạnh phúc được, khi hèn. Tóm lại, biết mình sẽ không ân hận nhưng vẫn còn chút cảm giác muốn nói một lời xin lỗi trong lúc này.
Tôi chọn nói về cuộc sống của những người không đói rét nhưng cũng không kém khổ đau. Cũng như thừa sức chỉ ra sự tàn nhẫn của môi trường xung quanh một cách cay nghiệt hơn. Điều khiển trẻ em bằng các trò chơi, công cụ hiện đại.
Tôi đã đang và sẽ không viết hoặc không công bố sớm thế này nếu tôi không tin mình là một thiên tài (về khoản này) hoặc ít ra là một tài năng đếm trên đầu ngón tay. Không để nàng phải đau đớn hơn nữa. Bây giờ tôi đang ở trong vườn thú.
Lại nhớ cái nạn giáo dục mà ai đó ví như may quần áo cốt để đồng bộ và hợp ý mình chứ không cần quan tâm nó có vừa người trẻ con không. Chỉ lấy một ví dụ điển hình và đơn giản nhất. Mà chắc gì bác đã biết được chuyện gian dối của bạn.
Tôi muốn đâm vào đâu đó. Vì vậy, nhà văn thường ngăn vợ lại bằng cử chỉ âu yếm ấy. Thế mà, khi không có quyền được lao động theo sở thích, để không hoang tưởng bởi sức hấp dẫn có thể gây nghiện ngập, để không quá xa cách đồng loại; đôi lúc bạn phải cấm cửa, hắt hủi trí tưởng tượng.
Khi những ý nghĩ dông dài này chảy trong não thì bố âm thanh quấy rầy cũng chẳng nhằm nhò gì. Mấy ý tứ chợt ngân nga: Tình thường trở nên nông cạn khi phủ nhận sự ích kỷ.
Không phải tỏa ra từ tay nàng mà từ hồn nàng và ngay trong hồn ta. Mấy ai thèm nhìn mặt nhau bao giờ. Nhưng bác gái thật chả biết nếu tận dụng tình huống này thì người đắc lợi nhất chính là cậu ấm.
Nhưng nếu không đồng thời âm ỉ chống lại thì chả mấy chốc mà hòa vào xu thế không lành mạnh ấy. Bác trai thì có hội cựu chiến binh và những bài tập tự chăm sóc sức khoẻ của mình. Trong đời sống có lẽ chẳng bao giờ có những sự kỳ lạ, khác thường ấy.