Viết về viết, về nội tâm cũng là để nhìn lại và tìm một sự tự kiến giải nội tâm một cách khúc chiết, chính xác và cô đọng hơn. Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết. Tôi bảo: Mẹ không tin con à? Mẹ lặp lại: …chỉ cần bếch đít một chút.
Mua rau, thịt, bút chì và nhãn vở, còn 500. Em vẫn biết là anh bất mãn. Nhưng rồi anh cũng chấp nhận.
Tôi đến lớp mới, ngồi bàn gần cuối. Để cháu ăn cơm xong em bảo cháu lên. Dường như bạn đang trôi trong dòng âm thanh.
Và có lẽ ở trong trạng thái và hoàn cảnh này, nghĩa là có bệnh và dở dang việc, bạn hơi buồn thêm vì không thấy hào hứng cũng như khó hòa cùng niềm vui hiện tại của dân tộc. Những trận bóng và bác bấm huyệt gần nhà làm tôi thấy khoẻ hơn. Quả thất vọng khi xung quanh thường coi truyện là một thứ xa xỉ.
Điều cốt yếu là họ dâng hiến được năng lực phù hợp của mình. Lúc đó bạn đang dọn khăn trải bàn. Cái bộ mặt đó tôi đã nhìn thấy một lần và không muốn thấy lần hai.
Vì vậy, chơi là một cuộc chiến giữa những kẻ mạnh. Nằm trên giường cả ngày, lúc nào cũng có người bên cạnh nhưng ít trò chuyện được, những ý nghĩ gì diễn ra trong óc chị? Giờ thay băng, người thân bị xua ra ngoài hết, bạn đi lòng vòng. Và có thể, tôi là người mà bạn được thuê để khóa mõm.
Bạn sẽ không hề muốn cố lao động, đặc biệt là viết, khi nó chẳng có giá trị gì. Ý tưởng của gã dừng lại ở chỗ vẽ cái tivi xoay ngược, mọi đồ vật đều xoay ngược. Cái chính là tự mình phải làm chủ mình.
Tôi tự hỏi mình đang làm trò gì đây. Phát thanh viên cười: Người ta quan niệm dự báo là phải đúng. Tôi bảo: Chào chú.
Nên bất cứ kẻ nào có ý định ngăn chặn mục tiêu tối thượng và cao cả đó của tôi là đi ngược lại lợi ích chung của nhân loại. Và khi tích trữ được thì tôi lại mệt vì sự đi quá tải của đầu óc nhỏ nhoi. Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm.
Còn mình bạn với chiếc xe cạn xăng. Bố muốn yên ổn và sợ cho bạn. Đòi hỏi một sự hy sinh và đùm bọc lẫn nhau ngay lập tức trong cả một cộng đồng con người lây nhiễm sự vị kỷ, sức ì và thiếu niềm tin mãn tính là một điều viển vông.