Những đôi mắt nhìn vào những điểm khác nhau. Nó tiết ra những chất tạm lãng quên hết đớn đau. Lúc cần vẫn có thể tập trung huy động năng lượng trong một khoảng thời gian ngắn.
Sân vận động đâu phải chỗ có qui định ngồi trăm phần trăm. Bác bảo: Bao giờ có cái bằng, lấy vợ thì bác mới cho về. Còn nếu không biết gì, cứ để bà già yên tâm với công việc của bà ấy.
Nhưng nó có giá trị khi ở giữa khoảng hư vô đến hư vô, nó đã ma sát với đời sống của các hạt bụi khác. Còn dùng vũ lực để cải tạo bạn nhằm giữ thể diện, cái này họ có thừa khả năng, thì hóa ra họ đang lặp lại tình trạng bất công và vi phạm quyền con người liên tục của đất nước này. Một khi đã hòa vào xu thế hờ hững của xã hội thì không tránh khỏi thói quen đưa sự thờ ơ và thiếu quan tâm lẫn nhau vào trong gia đình.
Nhẹ hơn thì nghe làm gì, nó bồng bột, nó trẻ dại. Cái đó sẽ làm chị gặp nhiều gian nan trong cái nghề này. Ngôi nhà nào cũng mở cửa để bán một cái gì đó.
Bước vào, cảm giác không bị bỡ ngỡ. Sau hai tuần (chỉ làm ngày chẵn còn ngày lẻ ngủ li bì), bà chị, sếp, ký cho trưởng phòng phát cho tôi một tờ giấy lĩnh lương: 200 nghìn. Anh biết, nếu em viết, em sẽ viết hay hơn anh rất nhiều.
Hay là tôi cứ viết thế này? Kể chuyện thôi. Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi. Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi.
Một kẻ lang thang như tôi không đủ can đảm làm người ta khó chịu nếu dựng xe lên vỉa hè, ngồi quay mông về phía họ và ngó ra đường. Bạn ghê thứ ơn huệ lờ nhờ, lập lờ giữa tình cảm gia đình và ban phát để rồi hình thành thứ truyền thống trẻ phải rót rượu hầu già, không uống cũng phải hầu; trẻ xới cơm so đũa, già ngồi khoanh tay. Nhưng không ngộ nhận mà ngại viết thì có phí đi không.
Mai đi học về phải cạo râu. Dù cái sự ôm ấp, vuốt ve này chỉ đơn giản là những biểu hiện thân thiện. Nhưng càng ngày càng không thấy thú vị với chúng.
Trong công viên thì toàn ma cô. Mà nô lệ thì khó mà không giống chủ. Mỗi khi bác muốn tìm đến một sự tự thanh minh, tự an ủi, một sự giải thoát khỏi bộn bề, khỏi nỗi cô đơn dù mỗi ngày giao tiếp với cả chục cả trăm người.
Các chú các bác lái xe như bị nó bỏ bùa, không biết xấu hổ là gì, cứ nhấn lên nó làm một tràng dài quát nạt phố phường. Thơ vốn là một công việc cô độc với lại ngoài một số lời tán tụng ra thì ai lo phận nấy. Và những cái xác cháy khét lẹt.