Nó chứa đựng nhiều trạng thái, giai đoạn, nhiều cuộc đấu tranh đủ loại. Còn chúng có ý nghĩa thì đã đến thời điểm được phổ biến. Cái đó sẽ làm chị gặp nhiều gian nan trong cái nghề này.
Hơn thế, tôi thương nó… Những dòng suy tưởng ấy chắc chảy tràn trong bác. Cuộc đời bạn có nhiều lần vỡ. Chỉ muốn mô tả cảm giác buồn của mình.
Tung hứng nhau bằng mấy món từ đã cũ. Cả món tinh thần cũng thế. Đừng làm mọi người buồn lo.
Cũng có thể làm cho nó rối rắm thêm. Nơi ấy có bác trai, bác gái và bố mẹ tôi. Chỉ có một cách giải quyết thôi, vứt bớt những gánh nặng vô hình đi.
Mới gặp một vài lần thì biết qué gì. Thấy quen quen mà không biết từng ôm ấp ngần ấy năm trời. Ông anh cứ kéo cửa vào, mãi không mở được, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa ra.
Ngoan nào, đợi tao có cơ hội, tao viết. Vào đây, trời trở nên dịu hẳn. Tiếng nhạc xập xình bên ngoài hắt vào không làm mất được cái hay của chim hót.
Chơi là tất cả mà chẳng là gì cả. Nhà văn uống lấy giọt nước mắt bé xíu ấy trên môi nàng. Chẳng gì thì thời trẻ bác đã từng hỏi cung bao tội phạm, thuần phục bao kẻ du đãng, tiếng thơm còn phảng phất đến giờ.
Và tỉ lệ này không phải tỷ lệ chung cho cộng đồng, khi mà có được một vé vào sân không dễ. Nhưng từng khúc vỉa hè lại nằm trước mặt những tiệm hàng. Thậm chí, phải viết, phải sống.
Vào những thời điểm mà tuổi thơ sẽ có những ấn tượng mạnh nhất. Nhưng thật tình lúc này bạn muốn được nghỉ. Xin lỗi nhé, buồn ơi.
Nhưng không viết thì sống vô nghĩa với lòng kiêu hãnh còn nhục hơn viết, đôi khi tức là chết. Cháu đau vì lúc nào mọi người cũng lo thiệt hộ cháu. Chỉ vì chữ vì mà nhân loại bị ghét lây.