Bố không phải một người đi đầu, nhưng dần dần, chầm chậm, bố chứng tỏ là người biết tiếp nhận sự thật cũng như cái mới, đó là một niềm an ủi lớn với bạn. Có vẻ đã thành công trong bài thuốc mị dân. Làm thế nào bây giờ? Ngủ hay không ngủ? Thôi, đùa đấy.
Đánh hay không đánh? Nghĩ mãi không ra. Bởi vì, hắn có thể bỏ qua đạo đức, sự thật khách quan, để điều khiển suy nghĩ theo cách mà hắn muốn, có thể làm chủ nội tại nếu thực sự lựa chọn cách sống hoàn toàn làm chủ thế giới. Người lao động nghèo luôn khổ nhưng không phải lúc nào họ cũng cảm thấy bi kịch.
Nhưng bác ơi, cháu phải sống để bác không phải làm thế. Nhưng tự lúc nào yêu viết mà không hay. Chắc chỉ phù hợp với mỗi ông Phật.
Cái giá chung để nhảy từ tiêm đau đến tiêm không đau. Ông có thể bắt ông cụ chết theo cách ông thích. Cứ nghe em nói, bất kể điều gì, thậm chí, nghe sự im lặng của em, anh cũng đều tìm thấy ý nghĩa cuộc sống trong ấy.
Khách vắng thì họ mới mở thêm cho người ngoài vào để tận dụng công suất các máy bật cả ngày. Trong khi đời đời thay đổi từng giây từng giờ. Tựa lưng vào hộp dầu cá là cái đồng hồ báo thức.
Bạn dậy trước chuông báo thức 6 giờ một chút. Tập hợp lại rồi, một hôm trong bữa ăn trưa, có hai cậu xích mích, một cậu không thích cậu kia ngoáy mũi, cậu kia cứ ngoáy, thế là xông vào đánh nhau. Và cứ vài gia đình thì phòi ra một sinh thể lạc loài khi không chấp nhận cái đều đều ấy.
Có điều, viết đâu phải lúc nào cũng là toan tính thiệt hơn. Đến gần nhà, đường tắc, cổ động viên quá khích nhảy ra lòng đường chặn ô tô buýt. Rằng bạn trẻ dại, ích kỷ không hiểu nổi tấm lòng trời bể của người thân.
Hãy cứ mâu thuẫn với nhau. Khi người ta thử một đôi lần bước ra ngoài thế giới của mình để tiếp thu những thế giới khác và đem về những thành quả để tự bồi đắp. Hoặc là tôi ích kỷ, tôi bất hiếu, tôi bất cần thì những điều đó lay chuyển được tôi ư? Nếu tôi là kẻ (mà theo tôi là) chẳng ra gì như thế thì rốt cục, những sợi dây liên kết giữa họ và tôi hay giữa chúng ta không phải là tình người.
Có thể chửi bậy, làm bậy bậy hơn bất cứ kẻ thô bỉ nào. Thật ra, khi đã muốn sống cho ra sống thì ai cũng phải bon chen. khi dần xuất hiện những kẻ trong chúng mày bị giết chết một cách dã man như trong những phim về bọn bệnh hoạn có lẽ chúng mày mới biết đến y đức
Nhưng chắc mẹ biết chuyện, lại đòi dắt tôi đến nhà ông ta. Tự giác làm một số việc. Rốt cuộc, khi bớt ngu dốt thì chúng ta sẽ thoải mái hơn với nhau.