Câu đó ở trong Thánh kinh". Muốn cải thiện một người, bạn cứ ra vẻ tin người đó có đức tính này đức tính nọ đi. Cho nên, ở thế kỷ thứ 20 này, thế kỷ của khoa học và của phát minh, mà còn thấy biết bao gia đình khuynh bại, biết bao cuộc đời tan nát, chỉ do người ta không biết những luật nó điều khiển một bản năng tự nhiên nhất, thâm áo nhất, thì bạn có thấy se lòng hay không?
một đứa nhỏ! Cha có lỗi. Nỗi lo ngại của tôi quả không sai: Trong cái vẻ của ông nghịch tôi, tôi còn thấy cái vẻ khoái chí, vì gặp được dịp chỉ trích tôi. Nếu bạn muốn cấm con bạn hút thuốc chẳng hạn, đừng thuyết pháp với nó, đừng bảo nó: "Ba muốn thế này, ba muốn thế khác".
Ông ấy thú: - Ông nói có lý. Cả châu u giận dữ ồn ào, như bầy ong vẽ vỡ tổ. Đây, bức thư mầu nhiệm đó đây.
Vậy, muốn sửa đổi một người mà không làm cho họ phật ý, giận dữ: Dorothy Dix còn nói: "Sự thực hiển nhiên nhất, nhưng ngược đời nhất, chính là chỉ có người trong nhà, thân cận nhất mới nói với ta những lời nhỏ mọn, tục tằn, độc ác nhất". Bà ham danh vọng, thích được tôn trọng, thích giao du, mà ông lại không màng gì tới những thú tầm phào đó.
Tại sao? Tại họ nghĩ tới họ, tới cái mà họ đương tìm kiếm. Những câu ngăn ngắn như: "Xin lỗi đã làm phiền ông. Những đức lang quân ở Mỹ nên noi gương bà.
Ông nói: "Xin ông đừng để họ in tấm hình đó nữa. Nếu ông Gaw dùng những phương pháp kịch liệt mà người ta thường dùng trong những trường hợp đó thì có trôi chảy được như vậy không? Thiệt ra bài đó có giá trị, nhưng dùng không đúng trường hợp, sẽ làm cho người ta la ó, phản đối, chế giễu, nhưng ông Mc.
Tôi ở tại một vùng ngoại ô kế cận Nữu Ước. Gladstone, về chính trị, là một kẻ thù ghê gớm cho phe đối lập, nhưng ở trong nhà, ông không bao giờ khiển trách ai hết. Ông Parsons dẫn chứng cũng vô ích, lý luận cũng vô ích.
Tại sao người ta nhãng bỏ khoa tâm lý thực hành như vậy mà nhồi biết bao những môn vô ích khác. Thì đây, bạn hãy theo tôi mà thí nghiệm đi, rồi cho tôi hay. Tất cả những cuộc cạnh tranh đều chỉ có mỗi một nguyên động lực sau này: ý muốn vượt kẻ khác và tỏ giá trị của mình ra".
Chị ta đáp còn làm, nhưng chỉ có đầy tớ ăn, còn trên bàn chủ không ai dùng tới. Ví dụ khi bạn bực tức, tự nhiên bạn muốn chỉ trích, khiển trách chứ không nghĩ tới sự tự đặt mình vào địa vị người. Chị Nellie muốn xứng đáng với lời khen của bà chủ.
Mà không ai biết nơi đó rõ hơn ông. Đừng uổng công làm mất thì giờ tôi! Đi chơi!". Được một lúc, bà ta nói rằng vài người hàng xóm đã cho mắc điện vào chuồng gà và thấy kết quả mỹ mãn.