Nằm trên giường cả ngày, lúc nào cũng có người bên cạnh nhưng ít trò chuyện được, những ý nghĩ gì diễn ra trong óc chị? Giờ thay băng, người thân bị xua ra ngoài hết, bạn đi lòng vòng. Hồi chị út đỗ đại học, bác hứa bỏ, xong lại đâu vào đấy. Chà, bạn múa may quay cuồng một lúc, thằng cướp văng ngay xuống hồ.
Cũng có thể gọi là sáng hôm sau. Chúng cộng hưởng với nhau và dùng sức rung của mình âm ỉ phá hoại nội tạng. Ba ngày sau, giờ này, tôi sẽ trở lại.
Tôi cũng tưởng mình đùa. Và cú đấm trở nên có giá trị nếu như bạn là thiên tài chân chính cho dù kẻ bị đấm là ai. Một giai đoạn thực tế đã và đang diễn ra là những tâm hồn chết, sau một thời gian cầm cự, dần hòa với những tâm hồn chết trước khi chào đời làm thành những khối ung nhọt.
Có nó thì đau nhưng không có nó thì bạn lại trở thành vô cảm thật rồi. Bây giờ, hãy trở lại là bạn. Nhưng tôi vẫn tin chúng ta có một lượng cái thiện cần thiết.
Nhưng muốn làm một tấm gương thì có. Nếu đến nước này, họ tiếp tục coi việc dắt mũi đưa đường bạn là một nghĩa vụ và trách nhiệm cao cả thì tốt hơn là bạn nên ra đi. Những đoạn vỉa hè rộng, chiếu được trải ra, người nằm ngồi la liệt.
Thôi, năm nghìn đi ạ. Sợ vì cảm giác có thể đánh mất rất dễ dàng. Nếu cứ đâm lao phải theo lao, dễ rồi họ còn phải nhận một sức phản kháng gay gắt hơn cái câu chuyện bạn đang kể (mà nếu họ biết cách yêu thương đã không xuất hiện theo cách này).
Nhà văn ngước lên và thấy đôi mắt đầm ấm của vợ. Và bạn có quyền viết cái bạn viết. Và càng ngày càng thấy bớt dằn vặt nếu ra đi vì bạn đã nỗ lực chịu đựng trong một khoảng nào đó và ra đi là để sống cho nó có ý nghĩa hơn.
Thanh minh rồi họ lại quên ngay. Bạn cảm ơn những giờ phút bên họ. Luôn cảm thấy bị khinh bỉ khi mọi người nhìn.
Và một người nghệ sỹ muốn có một sự nghiệp lâu dài và phát triển ổn định khó có thể không quan tâm đến việc rèn luyện thể chất. Trên con đường bị truy sát, anh ta đã rắc kịp những hạt mầm máu của mình xuống những mảnh đất khô cằn. Ta chỉ muốn trước tiên là qua cơn mệt này.
Tôi có thể giết họ bằng nhiều cách. chờ được về nhà lấy giấy bút trốn vào một khoảng không ai quấy rầy Trước đó, lúc nghe mẹ khóc bên cạnh, tôi đã muốn ôm lấy mẹ, gục đầu vào vai mẹ.