Lần khác, chúng tôi lại vào nhà ông bà ngoại tôi ở Hà Đông. Khi tôi thấy nó không đúng, tôi phớt lờ. Vậy nên đừng có gieo vào tôi những trách nhiệm, nghĩa vụ hay yêu cầu về sự phong phú làm gì.
Thôi, bác đừng xuống. Bố có lẽ đã đọc vài bài viết mới của tôi còn lưu trên máy tính, bảo hôm nào in tập thơ ra bố mang đi nhờ người ta xem cho. Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất.
Cái khác ở đây cứ để mập mờ như vậy vì khó định nghĩa. Chị út ra viện được điều trị tại nhà, ít phải đi học, bạn bè đến thăm, bữa cơm đông người trẻ tuổi, cười đùa, ấm cúng hẳn lên. Làm một chuyến du ngoạn Đà Lạt đi.
Hôm nay, tôi đã quyết định đến đó. Đã nhủ viết lại sẽ nhạt đi nhưng dù sao thì cũng nên viết. Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia.
Chứ không phải như thời của tôi bây giờ. Xong rồi điên hoặc chết là xứng danh một con người hiếu nghĩa ư? Bắt đầu chan chán, rủ cậu em đi bơi.
Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa. Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp. Tôi đang lưu thông với vận tốc bằng không.
Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu. Hơn thế nữa, ông cụ luôn bị những cơn đau khủng khiếp hành hạ. Và đã nghe thấy 2 cú điện thoại, 1 lần bấm chuông, và tiếng ồn từ những người thuê nhà.
Những nghệ sỹ nhiều tự do đi đâu hết cả rồi. Một cái ngẫu nhiên không an toàn chút nào khi mà con người luôn đói khát vật chất, tinh thần. Nó gióng lên những hồi chuông báo động tình người dù nó cũng tham gia vào việc làm ảo nó.
Con gái có khác, họ thổi bay nhiều cục nặng cho đời sống. Điều này rất dễ hiểu và càng dễ hiểu hơn khi đây đang là thời đại của sức mạnh trí tuệ. Ngồi trên khán đài, bạn thật muốn đụng chạm quả bóng.
Khi chúng làm tôi thấy nhẹ đi. Đến giờ phút này còn chưa nổ mới dám tin mình là thiên tài chứ. Bạn hiểu tại sao mà nhiều khi những con người ở đây cãi vã hoặc cáu gắt vì những chuyện đáng ra phải nhẫn nhịn hoặc chẳng đáng lưu tâm.