Cha ông làm công việc một thợ đột dập tại khu dệt may ở Manhattan. Họ vốn đã là thợ đóng sách hoặc thợ làm đồng hồ. Hoặc bạn có nó hoặc không bao giờ.
Chúng ta vờ rằng thành công chỉ riêng rẽ là chuyện của công trạng cá nhân. Chris Langan thì hoàn toàn trái ngược, chỉ biết tới sự ảm đạm ở Bozeman, một mái nhà độc đoán và gia trưởng dưới tay một người cha dượng giận dữ và say khướt. Ba quãng bay dài chờ hạ cánh − đồng nghĩa với việc không chỉ ba mươi phút thời gian bay phụ trội mà còn là bay phụ trội ở tầm thấp, sẽ tiêu tốn nhiên liệu hơn nhiều so với khi bay trong vùng không khí loãng phía trên các đám mây.
Đến nửa đêm, bà đi ngủ và Louis tiếp tục công việc bà làm dở. Giờ thì tôi hiểu rồi. Louis xuất thân từ Galacia, nơi sau này thuộc về Ba Lan.
Khi các tuyển thủ này bước vào độ tuổi từ 13 đến 19, những người xuất sắc nhất trong số này lại được thi thố trong một giải đấu danh giá có tên là Major Junior A, chính là đỉnh của kim tự tháp. Có nhiều người may quần áo hơn bất cứ công việc nào khác, và có nhiều sản phẩm may mặc được sản xuất ở New York hơn bất cứ thành phố nào khác trên thế giới. Vậy vào tháng 1/1975, thế hệ nào có điều kiện tốt nhất để được hưởng lợi từ cơ hội này? Đó chắc chắn không thể là những người đã 30 hay 40 tuổi.
Con có thể hỏi bất cứ điều gì. Đương nhiên, là một giảng viên ở Harvard thì tôi sẽ có giá trị. Ông đi học ở trường công thành phố New York hồi những năm 1940, sau đó là Trường City ở khu thượng Manhattan, rồi đến Trường Luật thuộc Đại học New York.
Các em nhóm A được đánh giá là hoạt bát, tự chủ, lôi cuốn và cả ăn mặc đẹp hơn. Anh kể những câu chuyện vui nhộn. Bầu không khí nồng nặc khói thuốc lá, hơi sâm-panh và trang phục đấu khúc côn cầu ướt đẫm mồ hôi.
Bóng gió ám chỉ: Tín hiệu phản hồi ở cách đây hai mươi lăm dặm có vẻ tồi tệ. Đối với học sinh lớp Mười Hai của Mỹ, con số tương ứng là 54%. Thứ đóng vai trò quan trọng − và tôi nghĩ là bạn có thể đoán được thứ này bắt nguồn từ đâu − chính là việc họ xuất thân từ nơi nào.
Mối ác cảm dai dẳng đối với các vụ kiện tụng đã phải chấp nhận thất bại. Chúng tôi đưa họ ra khỏi nền văn hóa của mình và tái tiêu chuẩn hóa họ. (Các hãng giày-trắng) vẫn không quan tâm tới các vụ thôn tính, sáp nhập khi cuộc chơi đã vào hồi khá rôm rả.
Ông mướn thêm ba cô gái nữa, và trang bị máy khâu cho tất cả họ. Anh cao nghều và ngượng nghịu và mười sáu tuổi. Cũng giống như Flom, Friedman lớn lên trong cảnh đói nghèo, con của một gia đình Do Thái nhập cư gieo neo chật vật.
Cháu kể mẹ nghe về ngày đi học và những chuyện đã xảy ra. Flom béo (phát phì tới hơn một trăm cân Anh, một luật sư từng kể lại…), dáng vẻ kém hấp dẫn (trong mắt một cộng sự, Flom giống như con ếch vậy) và bàng quan với lối ứng xử xã hội tế nhị (ông ta sẽ trung tiện ngay ở chốn công cộng hoặc phả khói xì gà vào mặt người đối thoại mà không thèm xin lỗi). Thính giả gồm các nhà địa chất học và những người sưu tập đá nghiệp dư giật mình ngạc nhiên và ồ lên cười khi Robert bước lên khán đài: người ta phải tìm một chiếc thùng gỗ cho cậu đứng lên, nhờ thế mà thính giả có thể trông thấy nhiều hơn mớ tóc thô xoắn bù xù nhoi lên phía trên bục diễn thuyết.