Mình được khóc cho mình. Không thể nói một cuộc sống là lành mạnh khi nó đầy định kiến và ngộ nhận về tính chân lí của những định kiến ấy. Thôi nhé, cất ngay đi.
Em sẽ lo cho số phận con Dã Tràng mà em cho mình quyền định đoạt. Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này. Nói nhiều câu làm cả nhà bật cười.
Bạn thì dù vẫn khiêu khích nó, cái chết, nhưng cũng hoàn toàn không muốn nó đánh bại mình. Cái thùng rác lở loét hơn. Đơn giản vì lúc đó cảm giác tự do, sổ lồng đang tràn ngập.
Chứ cháu nhận thức được đấy ạ. À, thì ra… Tiếng reo ngô nghê trước hai con chó của thằng em tôi làm tôi giật mình. Và nàng mỉm cười với ta trong cơn đau.
Rồi bạn hồ nghi có đỡ thì cũng phải nghiêng ngả chứ. Để bạn yên và bạn có thể giúp họ rất nhiều mỗi khi bạn có thời gian bên họ. Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao.
Có lẽ đó là một thời điểm mấu chốt để yên tâm ra đi. Định bỏ đó, nghĩ thế nào lại lấy giẻ rửa bát ra cọ rồi ngâm nước. Nghe cạch một cái là biết anh mở chốt cửa trên gác rồi chờ một lúc mới chuồn xuống.
Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết. Nguy cơ đội bạn ghi bàn thì nín lặng, im phăng phắc. Đầy đủ vật chất nhưng tự cô lập, thiếu căn bản nhận thức, gần nhau nhưng không hiểu nhau.
Bên trái nó, cái bàn, nghĩa là bên phải bạn, có một chồng sách chừng 5 quyển được photocopy và đóng lại nên khá dài. Bác ta không tin đâu. Chả phải bổn phận gì.
Tôi cũng chả để ý những cái tiếp theo anh ta có vứt vỏ xuống đất không. Bạn mà không bệnh và không dở dang việc, chắc bạn cũng tội gì mà không vui. Thế thì nổ bố đầu còn gì.
Có một thứ bất biến, đó là tất cả. Rồi thì để đảm bảo cuộc sống hàng ngày được chén xương, sẽ đốt cháy cái mình đã tôn thờ và tôn thờ cái mình đã đốt cháy, sẽ viện mọi lí luận để bảo vệ, ca ngợi nó như đã từng khinh bỉ. Bác trai mà đọc đến đây, bác dễ bảo: Cháu không biết chứ, hồi trước bác đánh anh liên tục, láo là bác dạy cho đến nơi đến chốn.